
Ngày cưới, tôi kết hôn với một người đàn ông đã hôn mê suốt ba năm. Ban ngày, anh nằm bất động trên giường bệnh như một người thực vật. Nhưng đúng nửa đêm, anh lại mở mắt, bước xuống giường và gọi tên tôi như thể chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu. Tôi tưởng mình cưới nhầm người. Cho đến một đêm, tôi nhìn thấy trong gương... Người đàn ông ấy hoàn toàn không có bóng. Và rồi tôi phát hiện một bí mật còn đáng sợ hơn: Người chết trong vụ tai nạn năm đó không phải tôi. Mà là anh.