
Chén rượu độc mang hương hoa mận đỏ rực rỡ hạ xuống trong đêm tuyết lạnh giá của năm Cảnh An thứ mười tám. Thái hậu Lý Dung Lăng — người phụ nữ đã dành trọn cả tuổi trẻ, trí tuệ và dòng máu của gia tộc để đưa một đứa trẻ không mẫu thân lên ngai vàng — lặng lẽ nhìn hai kẻ đang đứng trước mặt mình. Một là Hoàng đế do chính tay cô nuôi dưỡng từ năm ba tuổi, hai là Nhàn Thái phi, kẻ kiếp này luôn tỏ ra nhu thuận nhưng lại giấu đao sau nụ cười. Chiếc cén ngọc rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Lý Dung Lăng trút hơi thở cuối cùng trong nỗi đau xé rách tâm cang và sự phản bội ê chề. Cô tự hứa với lòng mình, nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ không bao giờ làm một người tốt hiền lành, nhẫn nhịn. Cô sẽ biến hậu cung này thành một bàn cờ, và chính mình sẽ là người nắm giữ từng nước đi sinh sát. Khi mở mắt ra một lần nữa, tiếng chuông đồng vang vọng trong không gian ngập tràn hương trầm thơm nhẹ. Lý Dung Lăng nhìn vào chiếc gương đồng mờ ảo. Gương mặt trong phản chiếu không còn những vết nhăn của thời gian hay sự mệt mỏi của vị Thái hậu quyền lực, mà là làn da trắng mịn, đôi mắt trong veo của thiếu nữ mười sáu tuổi. Năm Cảnh An thứ nhất, ngày đầu tiên cô bước chân vào hoàng cung với phong hiệu Thần phi. Trò chơi sinh tồn rực rỡ và đẫm máu chính thức bắt đầu lại từ đầu. Lần này, không còn sự bao dung hay tình nghĩa mẫu tử giả tạo, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và những đòn đáp trả tàn nhẫn nhất.