Tuần thứ hai của bản hợp đồng trôi qua bằng những buổi hẹn hò ngụy trang đầy khéo léo. Theo yêu cầu của gia đình hai bên, Minh Châu và Trà Nhã thỉnh thoảng lại xuất hiện cùng nhau tại các nhà hàng sang trọng hay những buổi tiệc trà cuối tuần. Trước mặt người ngoài, họ là cặp đôi tâm đầu ý hợp, ánh mắt ngập tràn tình ý. Nhưng ngay khi bước lên xe trở về căn hộ, sự thân mật ấy lại tự động nhường chỗ cho một khoảng lặng ngập tràn sự e ấp khó tả.
Dù sống chung một nhà, họ vẫn giữ một ranh giới ngầm tôn trọng lẫn nhau. Thế nhưng, ranh giới mỏng manh ấy đã chính thức sụp đổ vào một đêm mưa gió tầm tã của tuần thứ ba.
Hôm đó, bầu trời thành phố đột ngột chuyển màu sẫm đặc. Những đợt gió rít mạnh từng hồi qua khung cửa kính, kéo theo cơn mưa xối xả trút xuống không thương tiếc. Trà Nhã đang ngồi bó gối trên chiếc sofa phòng khách, cố gắng hoàn thiện nốt bản phác thảo cuối cùng thì toàn bộ hệ thống điện trong khu chung cư bỗng phụt tắt. Căn hộ chìm nghỉm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh chớp lòe loẹt cắt ngang bầu trời qua ô cửa kính lớn, theo sau là tiếng sấm rền vang át cả tiếng mưa.
Trà Nhã khẽ run lên. Nỗi sợ bóng tối từ thuở nhỏ bất ngờ ùa về, bóp nghẹt lấy lồng ngục cô. Chiếc máy tính trên đùi rơi xuống thảm. Cô cuộn tròn người lại, hai tay ôm lấy đầu gối, hô hấp trở nên gấp gáp và hỗn loạn. Toàn thân cô lạnh ngát, những ký ức kinh hoàng về một đêm mưa bão cô độc năm xưa lại hiện về trong tâm trí.
*“Cạch.”*
Cửa phòng làm việc của Minh Châu bật mở. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin điện thoại rọi vào không gian phòng khách, hắt lên bóng dáng cao lớn của anh. Minh Châu vừa từ thư phòng bước ra, trên người vẫn mặc chiếc áo sơ mi xắn tay áo gọn gàng. Nhìn thấy Nhã đang run lẩy bẩy ở góc sofa, anh lập tức vứt chiếc điện thoại lên bàn, sải những bước dài lao về phía cô.
"Nhã!"
Minh Châu quỳ sụp xuống trước mặt cô. Khi chạm vào bàn tay lạnh ngắt đang run rẩy dữ dội của Nhã, mặt biến sắc. Không chần chừ thêm một giây nào nữa, anh kéo cô vào lòng, siết chặt lấy cơ thể đang co ro ấy bằng một lực vô cùng kiên định.
"Đừng sợ, có anh đây rồi. Nhã, anh đây." Giọng nói trầm ấm của anh vang lên bên tai cô, vững chãi như một chiếc mỏ neo giữa biển khơi giông bão.
Trong vòng tay rắn chắc và quen thuộc ấy, Trà Nhã như tìm được chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Cô oà khóc, đôi tay bấu chặt lấy vạt áo sơ mi của Minh Châu, vùi mặt vào ngực anh thả lỏng toàn bộ những uất ức, cô độc và cả nỗi nhớ nhung đè nén suốt ba năm qua.
"Tại sao... tại sao lúc đó anh lại buông tay em?" Nhã nghẹn ngào thốt lên, giọng nói khàn đặc và đứt quãng giữa những tiếng nấc nghẹn. "Em đã rất cố gắng để quên anh... nhưng tại sao anh lại xuất hiện, tại sao lại đối xử tốt với em như vậy..."
Minh Châu khựng lại. Trái tim anh nhói lên một nhịp đau đớn. Anh ôm chặt lấy cô hơn nữa, cằm tựa nhẹ lên mái tóc mềm mại của Nhã, đôi mắt đen thẳm thoáng hiện lên tia giằng xé và hối hận khôn cùng.
"Bởi vì lúc đó anh quá ngốc, Nhã ạ..." Minh Châu thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô. "Khi ấy, công ty đứng trước bờ vực phá sản, áp lực bủa vây khiến anh nghĩ rằng buông tay để em tìm một tương lai tốt hơn là cách duy nhất bảo vệ em. Anh cứ tưởng mình có thể cao thượng gánh chịu tất cả, nhưng anh lại không biết rằng... thế giới của anh nếu không có em thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Nhã ngừng khóc, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhìn thẳng vào bóng tối trước mặt, nơi chỉ mờ ảo gương mặt sắc nét của người đàn ông.
"Anh nói thật sao?"
Minh Châu nâng bàn tay cô lên, áp nó vào má mình. Hơi ấm từ da thịt truyền qua, chân thật đến mức không thể chối cãi.
"Ba năm qua, chưa có một ngày nào anh ngừng nhớ về em," Minh Châu nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói kiên định và trầm hùng vang lên trong không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa kính. "Hợp đồng 30 ngày này không phải là trò đùa, Nhã. Nó là cơ hội duy nhất mà anh dùng mọi cách để kéo em trở lại bên cạnh mình."
Không còn ranh giới của sự hờn dỗi, không còn lớp vỏ bọc phòng bị kiên cường. Trong ánh chớp lóe sáng ngoài kia, khoảng cách giữa hai trái tim đã bị xóa nhòa hoàn toàn. Minh Châu cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên bờ môi đang khẽ mím của cô, rồi chậm rãi áp sát.
Nụ hôn bắt đầu trong sự run rẩy nhưng nhanh chóng chuyển thành sự triền miên, sâu thẳm. Nó chứa đựng tất cả nỗi nhớ nhung, dằn vặt và sự khao khát được bù đắp sau ngần ấy năm xa cách. Trà Nhã nhắm mắt lại, vòng tay ôm lấy cổ anh, thuận theo dòng cảm xúc bùng nổ trong lồng ngực.
Đêm hôm đó, giữa cơn mưa tầm tã ngoài kia, những vết rạn trong quá khứ cuối cùng cũng được hàn gắn bằng trọn vẹn yêu thương và sự thấu hiểu.