13.
Dù ngày mai có tiết lúc 8 giờ sáng, nhưng đúng là tôi phấn khích đến không ngủ nổi.
Tôi nhắn tin cho đàn anh Trương Trạch:
“Anh cứ tiếp tục làm cái game đó đi, em đầu tư cho.”
Tôi quen anh ấy trong một lớp học tự chọn.
Từ năm nhất, anh đã bắt đầu nghiên cứu phát triển mấy trò chơi và ứng dụng nhỏ.
Trương Trạch: “Hả? Em đang nói mơ à?”
Nhóm khởi nghiệp nhỏ của anh có hơn 10 người.
Lần trước họ nói định làm một game giải đố khó hơn, tôi thấy khá hay.
Kết quả là, anh ấy bảo vừa thất tình, đau lòng quá nên không làm nữa.
Sắp tốt nghiệp rồi, muốn rửa tay gác kiếm, đi thi công chức.
Vì làm game không có tương lai.
???
Tôi không hiểu nổi tư duy kiểu “đầu óc chỉ có tình yêu” của mấy người này luôn.
Thực ra trước đó tôi đã lén nhờ thầy giáo phân tích giúp tiềm năng dự án, thấy rất đáng đầu tư.
Chỉ tiếc khi đó không có tiền.
Tôi nhắn lại:
“Em nói nghiêm túc đấy, em đầu tư cho anh 2 triệu, đủ không?”
Trương Trạch: “Em sốt nặng rồi hả?”
Tôi: “3 triệu? Em lấy 60% cổ phần.”
Trương Trạch: “Em đang cosplay nhà đầu tư à? Em lấy đâu ra nhiều tiền thế?”
Tôi đành bịa đại:
“Trì Dã, anh tra thử xem, bạn trai em đấy.”
Sau đó gửi liền một đống ảnh trang sức.
Ra đời rồi, thân phận và địa vị đều là do mình tạo nên.
Một lát sau, anh ấy nhắn lại:
“Cô em à, vậy mà còn đi lắc trà sữa làm gì? Thật không hiểu nổi mấy người giàu như em luôn.”
14.
Trương Trạch nói sẽ cân nhắc, nên tôi cũng không để tâm nữa.
Dù sao thì hai tuần gần đây tôi cũng kín lịch học từ sáng đến tối.
Kỳ lạ là, mỗi ngày tôi đều nhìn thấy Trì Dã.
Lúc thì ở lớp học tự chọn, lúc thì trong căn-tin.
Không thì ở sân thể thao, thư viện…
Dù không hiểu vì sao,
Tôi vẫn sẽ chủ động chạy lại chào anh.
Trong mắt tràn đầy nhiệt tình.
Dù sao thì mấy món trang sức tôi nhặt được hôm nọ cũng nhờ người bán giùm rồi.
Bán được kha khá tiền.
Trong mắt tôi, Trì Dã chính là… tiền mặt biết đi.
Chỉ cần nhìn thấy anh là tôi vui như trúng số.
Hôm đó, Trương Trạch nhắn bảo đồng ý rồi.
Quên quách tình yêu đi, anh ấy muốn thành công!
Ký xong hợp đồng, trong tài khoản ngân hàng tôi vẫn còn lại 1 triệu.
Bà nội từng dạy tôi: “Tiền nhặt được thì phải tiêu ngay.”
Tôi cũng đang tính xem đầu tư gì tiếp theo thì—