
Tác giả: Haytruyen
Tôi không phải người có thói quen.
Hay đúng hơn — tôi không có nhiều thói quen, ngoại trừ một cái: mỗi tối thứ Tư, tôi đến nhà hàng nhỏ ở cuối phố Nguyễn Hữu Huân và gọi một phần cơm gà xé.
Nhà hàng tên Bếp Nhỏ. Mười hai bàn. Ánh đèn vàng. Nhạc jazz nhẹ từ loa cũ góc tường. Không có menu màu mè hay QR code — chỉ một tờ giấy in đơn giản kẹp vào bìa da nâu.
Tôi tìm ra chỗ này hoàn toàn tình cờ, một tối thứ Tư khi trời mưa và tôi chạy vào tránh mưa mà không nhìn bảng hiệu. Ngồi xuống, gọi món đầu tiên trong menu vì quá đói để đọc kỹ.
Cơm gà xé.
Và từ đó tôi không gọi món nào khác.
Không phải vì tôi không muốn thử món khác. Mà vì cơm gà xé ở đây có gì đó tôi không thể giải thích được — gà mềm đúng cách, nước mắm pha vừa đủ, hành phi giòn rụm, và cơm dẻo theo kiểu mà tôi chỉ ăn được ở nhà ngoại hồi nhỏ.
Lần thứ ba tôi đến, người phục vụ nhìn tôi và hỏi: "Chị cơm gà xé như mọi khi không ạ?"
Tôi ngạc nhiên một giây, rồi gật đầu.
Lần thứ tám, khi tôi ngồi xuống bàn quen, phần cơm gà xé đã được mang ra sau đúng bảy phút — trước cả khi tôi gọi.
"Chị hay đến lúc bảy rưỡi," người phục vụ giải thích với nụ cười lịch sự. "Chúng em chuẩn bị trước."
Tôi nhìn xuống phần cơm.
Hôm nay có thêm một chén canh nhỏ mà tôi không gọi.
"Chén canh này...?"
"Bếp trưởng gửi thêm ạ. Hôm nay trời lạnh."
Tôi nhìn về phía bếp — một ô cửa sổ nhỏ thông ra khu vực bếp, đủ để thấy bóng người đang làm việc bên trong. Không nhìn rõ mặt.
"Bảo anh ấy cảm ơn giúp tôi," tôi nói.
Người phục vụ gật đầu, đi vào trong.
Vài giây sau, từ phía bếp vọng ra một tiếng "Không có gì ạ" — giọng trầm, ngắn, rồi im.
Tôi ăn hết cả chén canh.
Lần thứ mười lăm, chén canh vẫn còn đó. Thêm một đĩa dưa chuột ngâm nhỏ.
Lần thứ mười tám, thêm một chén chè đậu xanh nhỏ tráng miệng.
Tôi không bao giờ gọi thêm những món đó. Chúng cứ xuất hiện, mỗi tuần một chút, như thể ai đó đang từ từ mở rộng một bữa ăn mà tôi chưa xin.
Lần thứ hai mươi, tôi quyết định đi ngang ô cửa sổ bếp trên đường ra.
Người đàn ông đứng trong bếp — cao, tạp dề trắng, đang xếp lại nguyên liệu — ngẩng đầu lên khi tôi dừng lại.
Đôi mắt anh ta trông bình thản, nhưng có gì đó trong ánh nhìn đó khiến tôi biết anh ta đã để ý tôi từ lâu trước khi tôi để ý lại.
"Cảm ơn về những món thêm," tôi nói.
Anh ta gật đầu. "Chị ăn hết mỗi lần. Nên tôi biết chị không ngại."
"Anh tên gì?"
Một khoảng lặng nhỏ. Như thể câu hỏi đó làm anh ta hơi bất ngờ.
"Minh Khoa."
"Ngọc Hà," tôi đáp lại.
Anh ta gật đầu lần nữa, quay lại công việc.
Tôi bước ra, lên xe, và nhận ra mình đang mỉm cười mà không biết từ lúc nào.