Tuần sau tôi đến sớm hơn — sáu rưỡi thay vì bảy rưỡi.
Không phải vì tôi lên kế hoạch. Chỉ là cuộc họp kết thúc sớm và tôi đang đói và bước chân tự đi về hướng Nguyễn Hữu Huân.
Nhà hàng chưa đông khách. Tôi ngồi xuống bàn quen, nhìn quanh.
Người phục vụ — cậu bé chắc khoảng hai mươi tuổi tên Hải, tôi đã biết tên sau nhiều tuần — nhìn thấy tôi và hơi ngạc nhiên.
"Chị đến sớm hôm nay ạ. Cơm gà xé chị ơi, khoảng mười lăm phút nữa mới có ạ — bếp trưởng đang chuẩn bị nguyên liệu."
"Không sao," tôi nói. "Tôi chờ được."
Tôi mở điện thoại đọc tài liệu công việc. Mười phút sau, Hải mang ra một ly trà đá.
"Bếp trưởng gửi ạ. Để chị đỡ chờ."
Tôi nhìn ly trà, nhìn về phía bếp.
Lần này ô cửa sổ nhỏ mở ra và Minh Khoa đang nhìn ra — không phải nhìn thẳng vào tôi, chỉ kiểm tra xem đồ đã được mang ra chưa. Nhưng khi anh ta thấy tôi đang nhìn lại, anh ta không nhìn đi ngay.
Tôi giơ ly trà lên một chút, kiểu gật đầu cảm ơn bằng tay.
Anh ta gật đầu, biến vào trong bếp.
Mười lăm phút sau, cơm gà xé được mang ra. Và lần này anh ta không gửi qua Hải — anh ta tự bưng ra, đặt xuống bàn, và đứng lại.
Tôi nhìn lên.
Nhìn gần hơn, anh ta trông khác với hình dung của tôi qua ô cửa sổ nhỏ. Trẻ hơn tôi nghĩ — chắc ngoài ba mươi một chút. Khuôn mặt góc cạnh, kiểu người không hay cười nhưng khi cười thì sẽ rất khác.
"Hôm nay gà mới về, ngon hơn mọi khi," anh ta nói, không phải quảng cáo — chỉ thông tin.
"Cảm ơn," tôi nói. "Anh thường tự bưng đồ ra không?"
"Không." Anh ta trả lời thẳng. "Hôm nay là lần đầu."
Tôi nhìn anh ta, anh ta nhìn tôi, và không khí có gì đó mà tôi không biết gọi là gì.
"Ngồi xuống không?" tôi hỏi, hơi ngạc nhiên với chính mình.
Anh ta nhìn quanh nhà hàng — còn vắng, chưa đến giờ cao điểm. Rồi anh ta kéo ghế đối diện ngồi xuống.
"Chị làm nghề gì?" anh ta hỏi, không vòng vo.
"Thiết kế nội thất. Còn anh thì tôi biết rồi."
"Bếp trưởng không phải chỉ nấu ăn," anh ta nói.
"Thế còn làm gì nữa?"
"Quan sát." Anh ta nhìn tôi với ánh mắt thẳng thắn. "Chị đến đây hai mươi mốt lần. Lần nào cũng ngồi bàn này. Lần nào cũng gọi cơm gà xé. Lần nào cũng ăn hết. Và lần nào cũng nhìn ra cửa sổ một lúc trước khi về."
Tôi đặt đũa xuống. "Anh đếm à?"
"Không cố ý." Giọng anh ta bình thản. "Chỉ là nhớ."
Tôi nhìn anh ta một lúc.
"Anh hay để ý khách hàng như vậy không?"
"Không," anh ta nói, và lần này trong giọng anh ta có gì đó khiến câu trả lời đó nặng hơn một chút so với nghĩa đen.
Tôi quay lại phần cơm.
"Ngon thật," tôi nói sau một miếng. "Gà mới về thật sự ngon hơn."
Khóe miệng anh ta cong lên — nhẹ thôi, nhưng tôi nhìn thấy.
"Tuần sau chị vẫn đến không?" anh ta hỏi khi đứng dậy.
"Vẫn đến," tôi trả lời.
Anh ta gật đầu, quay vào bếp.
Tôi ăn hết phần cơm, kể cả phần chè đậu xanh nhỏ được mang ra sau đó.
Và lần đầu tiên tôi nhìn ra cửa sổ khi về không phải vì thói quen — mà vì tôi muốn xem anh ta có nhìn ra không.
Anh ta có.