Đêm thứ ba của kỳ giám định.
Toàn bộ Viện Giám định Pháp y rơi vào trạng thái canh phòng nghiêm ngặt khi hàng chục xe nhà báo vẫn cắm trại bên ngoài cổng chính.
Trong khu vực lưu trú riêng biệt của Thịnh Lạc Dao, không gian được thiết kế hoàn toàn theo tiêu chuẩn an toàn đặc biệt: toàn bộ góc bàn ghế đều được bọc xốp mềm, không có vật dụng bằng kim loại hay thủy tinh, và hệ thống camera hồng ngoại hoạt động 24/7 ở góc trần nhà.
Hai giờ sáng.
Thẩm Khinh Dật bước vào khu phòng lưu trú để tiến hành kiểm tra đột xuất theo quy trình. Anh mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh thẫm, bước đi nhẹ nhàng không gây ra tiếng động.
Trong phòng không bật đèn. Chỉ có ánh trăng mờ ảo ngoài trời xuyên qua tấm rèm nhựa dẻo, hắt những vệt sáng màu bạc lạnh lẽo lên thân hình mảnh mai đang ngồi thu gối trên bệ cửa sổ.
Thịnh Lạc Dao mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc rộng thùng thình, đôi chân trần trắng ngần chạm vào mặt sàn gạch lạnh ngắt. Cô đang lầm rầm trò chuyện một mình với khoảng không trống rỗng đằng sau tấm rèm.
"Đừng đến đây... tôi đã giấu nó rồi... bọn mày không bao giờ tìm thấy đâu..." cô thì thầm, giọng nói méo mó, biến dạng mang theo sự sợ hãi tột cùng.
Thẩm Khinh Dật không bật hệ thống đèn trần để tránh kích thích thị giác bệnh nhân, chỉ bật chiếc đèn pin chuyên dụng có ánh sáng vàng nhạt. Anh bước từng bước chậm rãi tiến về phía bệ cửa sổ, chiếc bóng dài trải vệt trên sàn nhà.
"Thịnh Lạc Dao."
Từng từ ngữ phát ra từ khuôn miệng anh đều đặn, sắc lạnh nhưng chứa đựng sức nặng áp đảo.
Toàn thân Thịnh Lạc Dao khựng lại. Ánh mắt hoang dại của cô trong chớp mắt lóe lên một tia chấn động sâu sắc.
Đó là bí mật lớn nhất của cô — bí mật mà ngay cả người đại diện thân thiết nhất cũng không hề hay biết. Việc cô bị cáo buộc dính vào hợp đồng đen thực chất là do người cha dượng (chủ tịch tập đoàn Thịnh Thị) và công ty quản lý dàn xếp để biến cô thành kẻ thế mạng chịu tội thay cho khoản tiền rửa khổng lồ.
Việc cô giả vờ mắc bệnh tâm thần không chỉ đơn thuần là chiêu trò hoãn phiên tòa, mà là cách duy nhất giúp cô tiến vào Viện Giám định Pháp y — nơi duy nhất có sự bảo vệ nghiêm ngặt của pháp luật và cảnh sát, cho cô thời gian an toàn để chuyển giao bằng chứng ra ánh sáng mà không bị thủ tiêu.
Thịnh Lạc Dao chậm rãi hạ chiếc ly nhựa trong tay xuống. Cô nhìn Thẩm Khinh Dật bằng ánh mắt vô cùng phức tạp — nửa đề phòng, nửa ngỡ ngàng:
"Anh... làm sao anh biết được?"
"Tôi là bác sĩ pháp y, không phải gã ngốc," Thẩm Khinh Dật bước thêm một bước lại gần. Anh thong thả tháo chiếc áo khoác mỏng bên ngoài của mình, nhẹ nhàng phủ lên đôi vai đang run lên vì lạnh của cô.
"Một người bị hoang tưởng bị hại thực sự sẽ liên tục tìm cách ẩn nấp vào các góc tối và tuyệt đối từ chối mọi sự tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Còn cô, mỗi lần biểu hiện triệu chứng điên dại, cô đều cố tình hướng ánh mắt về góc 45 độ phía trên — nơi đặt ống kính camera giám sát. Cô không phải đang bộc phát bệnh, cô đang phát tín hiệu cầu cứu an toàn cho một ai đó ở bên ngoài."
Thịnh Lạc Dao nhìn chiếc áo khoác vẫn còn đọng lại hơi ấm và mùi hương gỗ tuyết tùng dịu nhẹ trên vai mình, rồi ngẩng lên nhìn gương mặt điển trai lạnh lùng của vị bác sĩ trẻ. Lớp vỏ bọc xảo quyệt, kiêu kỳ mà cô dày công xây dựng suốt bao năm qua lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn lớn.
"Bác sĩ Thẩm..." cô khẽ thở dài, một nụ cười cay đắng hiện lên trên bờ môi nhợt nhạt. "Anh quá thông minh. Nhưng thông minh đến mức này... đôi khi sẽ khiến người khác cảm thấy vô cùng đáng sợ đấy."
"Thông minh là công cụ làm việc của tôi," Thẩm Khinh Dật xoay người đi về phía cửa phòng. "Nhưng Thịnh Lạc Dao, nếu cô tiếp tục dùng cách mạo hiểm này để tự bảo vệ mình, cô sẽ thực sự biến thành một kẻ điên trước khi bằng chứng đó được đưa ra trước tòa đấy."
"Nếu tôi không làm vậy, tôi đã thành một cái xác chìm dưới đáy sông từ ba tuần trước rồi," giọng Thịnh Lạc Dao nhỏ như tiếng muỗi kêu đằng sau lưng anh, mang theo sự bất lực cay đắng.
Thẩm Khinh Dật dừng bước trước cánh cửa sắt dày nặng. Anh không ngoảnh đầu lại, chỉ để lại một câu nói trầm ấm xé tan bầu không khí lạnh giá của đêm đen:
"Trong Viện Giám định này, dưới sự giám sát trực tiếp của Thẩm Khinh Dật tôi, không một ai có thể chạm vào cô. Đêm nay, hãy dẹp bỏ kịch bản đó và ngủ một giấc thật đàng hoàng đi."
Cánh cửa khép lại với một tiếng *rắc* nặng nề.
Thịnh Lạc Dao ngồi thụt xuống sàn nhà, hai tay siết chặt chiếc áo khoác vẫn còn đượm hơi ấm của anh. Lần đầu tiên sau nhiều tháng chìm trong sợ hãi và hận thù, cô cảm thấy một làn sóng an toàn kỳ lạ len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim trần trụi của mình.