Sáng ngày thứ mười của kỳ giám định. Ánh nắng ban mai xuyên qua giếng trời của Viện Giám định Pháp y, rọi xuống hành lang dài hun hút nhưng vẫn không xua đi được cái lạnh đặc trưng của những bức tường bê tông xám xịt.
Hôm nay là buổi kiểm tra chuyên sâu bằng phương pháp "Trắc nghiệm Rorschach" (vết mực) kết hợp kỹ thuật phỏng vấn kích thích cảm xúc dồn dập — bài kiểm tra tối thượng nhằm đánh giá sự thật ngầm trong tiềm thức.
Trong phòng giám định số 3, Thẩm Khinh Dật ngồi đối diện Thịnh Lạc Dao. Cô mặc bộ quần áo thường phục màu trắng đơn giản, không chút phấn son, mái tóc xoăn dài được kẹp gọn đằng sau tai. Dù xuất hiện với vẻ ngoài mộc mạc nhất, đường nét kiều diễm cùng thần thái kiêu kỳ tự nhiên của một "Hoa đán" vẫn khiến không gian xung quanh như bừng sáng.
"Chúng ta bắt đầu," Thẩm Khinh Dật rút ra tấm thẻ đầu tiên, trên đó là vệt mực đen uốn lượn đối xứng. "Thịnh tiểu thư, cô nhìn thấy gì trong hình ảnh này?"
Thịnh Lạc Dao thong thả tựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng quen thuộc: "Một con bướm bị gãy cánh. Nó đang cố giãy giụa bay lên, nhưng lại bị ai đó dùng một chiếc đinh ghim chặt xuống mặt đất."
"Bức thứ hai?" Thẩm Khinh Dật đổi tấm thẻ.
"Một vũng máu tươi. Rất nhiều máu... đang loang nổ ra từ gầm giường," giọng cô hạ thấp xuống một tông, đôi mắt hồ ly bỗng phủ lên một lớp sương mờ ảo diệu, đồng tử khẽ co giật — một phản ứng sợ hãi được dàn dựng vô cùng tự nhiên.
Thẩm Khinh Dật lặng lẽ ghi chép vào sổ tay. Anh không bình luận, cũng không ngắt lời. Bất ngờ, anh đặt bút xuống, dùng hai ngón tay đẩy ra một bức ảnh chụp cũ đã ố vàng.
"Thời điểm mẹ cô tái hôn với Chủ tịch tập đoàn Thịnh Thị. Ba ngày sau khi bước vào căn biệt thự đó, cô bị nhốt trong căn phòng tập này suốt 48 giờ đồng hồ mà không có thức ăn và nước uống."
"Đừng... đừng nói nữa..." Thịnh Lạc Dao thì thầm, bờ môi run rẩy cầm cập.
"Chính sự cố đó đã tạo nên hội chứng ám ảnh không gian hẹp và nỗi sợ bị bỏ rơi ăn sâu vào tiềm thức của cô," Thẩm Khinh Dật tiếp tục dồn dập. Lưỡi dao tâm lý của vị bác sĩ pháp y đâm thẳng vào vết thương sâu nhất mà cô luôn dùng sự kiêu kỳ để che giấu. "Cô cố tình tạo ra vỏ bọc xảo quyệt, luôn muốn thao túng và kiểm soát tâm lý người khác vì cô sợ... Cô sợ nếu mình không làm kẻ săn mồi nguy hiểm, cô sẽ lại trở thành con mồi bất lực bị nhốt trong căn phòng tối đó!"
"Tôi bảo anh dừng lại!"
Thịnh Lạc Dao đứng phắt dậy, hất văng toàn bộ xấp thẻ trắc nghiệm trên bàn xuống đất. Mảnh giấy văng tung tóe trong không trung. Bức tranh vỏ bọc gạt người hoàn hảo của cô hoàn toàn sụp đổ. Đôi mắt đỏ ngầu chực khóc, cô nhìn Thẩm Khinh Dật bằng tất cả sự giận dữ, bất lực và đau đớn bị phơi bày:
"Thẩm Khinh Dật! Anh tự hào lắm sao?! Anh dựa vào cái danh bác sĩ thiên tài để tự do bới móc vết thương của người khác ra rồi phân tích sao?! Đúng đấy! Tôi xảo quyệt, tôi giả vờ điên, tôi coi tất cả mọi người là quân cờ! Thì sao nào?! Nếu tôi không biến mình thành kẻ độc ác, tôi đã bị bọn họ nuốt chửng cả xương thịt từ mười năm trước rồi!"
Giọt nước mắt kìm nén suốt nhiều năm qua cuối cùng cũng vỡ tan, lăn dài trên gò má uất nghẹn của cô.
Thẩm Khinh Dật nhìn cô gái trước mặt. Anh không giận dữ, cũng không đưa ra những lời phán xét lạnh lùng như mọi khi. Anh thong thả đứng dậy, vòng qua chiếc bàn kính cường lực, bước chậm rãi đến trước mặt cô.
Anh giơ tay lên, nhặt một mảnh thẻ trắc nghiệm rơi trên vai cô xuống, rồi dùng ngón tay cái ấm áp nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn trên gò má cô:
"Tôi bóc tách vết thương của cô không phải để chiến thắng cô trong trò chơi này. Tôi làm vậy... là để chữa lành nó."
Ánh mắt Thẩm Khinh Dật lúc này không còn sự lạnh lẽo của một giám định viên pháp y, mà đong đầy sự thấu hiểu và xót xa chân thành.
Thịnh Lạc Dao sững sờ. Cô ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi mắt màu hổ phách ấm áp của anh. Mọi sự phòng thủ, mọi lời sắc bén mà cô chuẩn bị sẵn đều tan biến hoàn toàn. Cô cúi đầu, hai tay bấu chặt lấy vạt áo blouse của anh, gục đầu vào lồng ngực vững chãi ấy mà bật khóc nức nở — tiếng khóc của một đứa trẻ bị tổn thương cuối cùng cũng tìm thấy người bảo vệ cho mình.