
Tác giả: Haytruyen
Tôi nhìn anh từ phía bên kia sảnh bệnh viện, tim đập loạn nhịp theo cách mà tôi tưởng đã quên từ lâu.
Trần Mặc.
Bảy năm. Bảy năm tôi không gặp anh, không nghe tin anh, cố tình xóa anh khỏi từng góc nhỏ trong trí nhớ. Vậy mà chỉ cần thấy bóng lưng quen thuộc đó — vai rộng, dáng đứng thẳng, tay trái vẫn có thói quen đút vào túi quần — tôi đứng chết cứng giữa hành lang.
"Cô Lâm?" Tiếng y tá gọi làm tôi giật mình. "Cô vào phòng 302 trước đi ạ, bác sĩ đang chờ."
Tôi gật đầu máy móc, bước đi mà mắt vẫn không rời khỏi anh.
Anh đang nói chuyện với một bác sĩ, giọng trầm và chậm rãi. Tôi không nghe rõ nội dung, chỉ thấy anh thỉnh thoảng gật đầu, vẻ mặt bình thản đến mức lạ lẫm. Trần Mặc của bảy năm trước không bao giờ đứng yên như vậy — anh luôn bồn chồn, luôn có gì đó cần làm, cần nói, cần chứng minh.
Con người này... có gì đó khác.
Tôi vào phòng 302, ngồi xuống ghế đối diện bàn bác sĩ mà đầu óc vẫn còn ngoài hành lang.
"Cô là người thân của bệnh nhân Trần Mặc?"
Câu hỏi của bác sĩ làm tôi ngẩng đầu. Một người đàn ông trung niên, kính gọng vàng, nhìn tôi qua tập hồ sơ dày.
"Không ạ," tôi trả lời, giọng bình tĩnh hơn tôi tưởng. "Tôi là bạn cũ. Nghe tin anh ấy nhập viện nên đến thăm."
"Bạn cũ." Bác sĩ gật đầu chậm. "Vậy cô có biết về tình trạng của anh ấy không?"
Tôi lắc đầu.
"Trần Mặc bị tai nạn giao thông nghiêm trọng cách đây tám tháng. Chấn thương đầu dẫn đến mất trí nhớ một phần — cụ thể là toàn bộ ký ức từ năm hai mươi tuổi trở về sau. Hiện tại về mặt thể chất anh ấy đã hồi phục, nhưng ký ức chưa có dấu hiệu quay lại."
Tôi ngồi im.
Từ năm hai mươi tuổi trở về sau.
Năm tôi và anh gặp nhau, anh hai mươi mốt. Năm chúng tôi chia tay, anh hai mươi hai.
Toàn bộ ký ức về tôi — đã không còn trong đầu anh.
"Cô có sao không?" Bác sĩ nhìn tôi lo lắng.
"Có ạ." Tôi mỉm cười, dù không biết mỉm cười để làm gì. "Cảm ơn bác sĩ đã cho tôi biết."
Tôi ra khỏi phòng, đứng lại ở hành lang.
Anh vẫn còn đó, đang xem gì đó trên điện thoại. Ánh đèn trắng của bệnh viện chiếu lên khuôn mặt anh, và tôi mới nhận ra — anh già hơn, nhưng cũng trẻ hơn theo một cách kỳ lạ. Như thể bảy năm lo toan đã bị xóa sạch cùng với ký ức.
Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt tôi.
Không có gì. Không có sự nhận ra, không có ngạc nhiên, không có một tia quen thuộc nào.
"Xin lỗi," anh nói, giọng lịch sự của người xa lạ. "Cô cần gì không?"
Tôi mất mấy giây mới tìm lại được tiếng nói.
"Không," tôi trả lời. "Tôi... nhầm người."
Tôi quay đi, bước nhanh về phía thang máy. Tay tôi run nhẹ khi nhấn nút, và tôi không hiểu tại sao mắt lại cay đến vậy.
Anh không nhớ tôi.
Nhưng tôi vẫn nhớ anh — từng chi tiết nhỏ nhất, từng câu nói, từng buổi chiều ngồi trên mái nhà nhìn xuống con phố nhỏ và nghĩ rằng thế giới này quá đẹp để có thể buồn.
Cửa thang máy mở ra, tôi bước vào, nhìn thẳng vào gương.
Lâm Hy, tôi tự nhủ, mày đến đây làm gì?
Tôi không có câu trả lời.