Mẹ tôi nói tôi bị số khổ.
Tôi không tin vào số mệnh, nhưng sau cái buổi sáng hôm đó, tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Công ty tư vấn tâm lý nơi tôi làm việc vừa ký hợp đồng mới với một tập đoàn bất động sản lớn — hỗ trợ tâm lý cho nhân viên cấp cao đang trong giai đoạn phục hồi sau chấn thương. Sếp tôi, chị Hoài, giao ca đầu tiên cho tôi với vẻ mặt tươi rói.
"Khách hàng VIP đấy, Hy. Cẩn thận nhé."
Tôi gật đầu, cầm hồ sơ, mở ra đọc tên.
Trần Mặc. Sinh năm 1993. Chấn thương đầu do tai nạn. Mất trí nhớ một phần.
Tôi đứng im trong văn phòng chị Hoài đủ lâu để chị nhíu mày hỏi: "Sao vậy? Cô quen biết người này à?"
"Không ạ," tôi nói lần thứ hai trong vòng hai tuần với câu nói dối đó. "Chỉ đọc hồ sơ thấy ca thú vị."
Chị Hoài nhìn tôi thêm một giây, rồi quay lại màn hình máy tính. "Buổi đầu tiên chiều nay, ba giờ. Đừng trễ."
Tôi ngồi trong phòng chờ của tập đoàn Trần, nhìn ra cửa sổ kính nhìn xuống thành phố từ tầng hai mươi mốt, và tự hỏi mình đang làm gì.
Tôi có thể từ chối ca này. Tôi có thể nói với chị Hoài rằng tôi có lý do cá nhân. Chị sẽ không hỏi nhiều.
Nhưng tôi không từ chối.
Vì tôi tò mò — và tôi đủ trung thực để thừa nhận điều đó với chính mình. Tôi muốn biết anh bây giờ như thế nào. Anh của hiện tại, không có ký ức về tôi, không có gánh nặng của quá khứ chúng tôi.
Anh có hạnh phúc hơn không?
"Cô Lâm Hy?"
Tôi đứng dậy. Người trợ lý trẻ mỉm cười lịch sự. "Anh Mặc sẵn sàng rồi ạ."
Tôi theo anh ta vào phòng làm việc riêng.
Trần Mặc đang đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài. Anh mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu — thói quen cũ vẫn còn, dù anh không biết đó là thói quen.
Anh quay lại khi nghe tiếng cửa mở, và lần này tôi đã chuẩn bị tinh thần cho ánh mắt xa lạ đó.
"Cô là chuyên gia tâm lý?" Giọng anh không mang theo câu hỏi thật sự — chỉ là lịch sự.
"Vâng. Tôi là Lâm Hy." Tôi đưa tay ra. "Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau một thời gian."
Anh bắt tay tôi. Chắc, ngắn, chuyên nghiệp.
"Trần Mặc." Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện. "Ngồi đi."
Vẫn cái cách nói thẳng không vòng vo đó. Vẫn không mở đầu bằng những câu xã giao thừa. Có những thứ ký ức không giữ được nhưng tính cách thì khác.
Tôi ngồi xuống, mở sổ tay, và bắt đầu làm công việc của mình.
"Anh Mặc, hôm nay chúng ta chỉ nói chuyện thôi. Không có gì phải lo lắng. Anh có thể kể cho tôi nghe một ngày bình thường của anh hiện tại như thế nào không?"
Anh nhìn tôi một giây — cái nhìn đánh giá mà tôi đã từng rất quen — rồi tựa lưng vào ghế.
"Sáng dậy lúc sáu giờ. Chạy bộ. Ăn sáng một mình. Đến công ty lúc tám giờ. Làm việc đến tám giờ tối. Về nhà. Ngủ." Anh dừng lại. "Lặp lại."
"Mỗi ngày đều như vậy?"
"Mỗi ngày."
"Anh thấy thế nào về điều đó?"
Anh hơi nhếch môi — không hẳn là cười. "Cô hỏi câu này với tất cả bệnh nhân à?"
"Với tất cả người tôi làm việc cùng," tôi sửa lại nhẹ nhàng.
Anh nhìn ra cửa sổ. "Ổn. Trật tự. Dễ kiểm soát."
"Anh thích kiểm soát?"
"Tôi không thích những thứ bất ngờ." Giọng anh phẳng. "Nhất là từ sau tai nạn."
Tôi ghi chú, dù trong đầu tôi đang nghĩ đến điều khác — anh của bảy năm trước thích sự bất ngờ. Anh thích lái xe không có điểm đến, thích gọi tôi lúc mười một giờ đêm rủ đi ăn bún bò, thích làm mọi thứ theo cách người khác không ngờ tới.
Tai nạn không chỉ lấy đi ký ức. Nó lấy đi một phần con người anh.
"Anh Mặc," tôi nói nhẹ nhàng, "anh có muốn lấy lại ký ức không?"
Anh im lặng lâu hơn lần trước.
"Tôi không biết," anh cuối cùng trả lời. "Tôi không biết mình đã mất gì, nên không biết có muốn lấy lại không."
Tôi nhìn anh, và lần đầu tiên kể từ khi bước vào phòng này, tôi cảm thấy tim mình thắt lại theo một cách hoàn toàn khác với những lần trước.
Không phải vì anh không nhớ tôi.
Mà vì anh đang rất cô đơn — và anh không biết điều đó.