Tôi đã định giữ khoảng cách chuyên nghiệp.
Thật sự đã định vậy.
Nhưng chiều hôm đó anh gọi điện cho tôi — ngoài giờ làm việc, không phải số công ty — và nói bằng giọng bình thản đến mức kỳ lạ: "Tôi nhớ ra một chỗ. Cô có muốn đi cùng không?"
Tôi nên từ chối. Có ít nhất mười lý do chuyên môn để từ chối.
Tôi nói có.
Anh đưa tôi đến một con phố nhỏ ở quận cũ, dừng lại trước một ngôi nhà ba tầng cũ kỹ với mái ngói đã rêu phong.
"Tôi không biết đây là đâu," anh nói, nhìn lên mái nhà. "Nhưng sáng nay thức dậy, hình ảnh đầu tiên trong đầu tôi là mái nhà này."
Tôi nhìn lên theo.
Mái nhà nhà bà Sáu — chủ nhà trọ cũ của anh. Nơi chúng tôi hay trốn lên ngồi mỗi chiều tối, nhìn xuống con phố bên dưới và kể chuyện trời đất.
"Anh đã từng sống ở đây," tôi nói, giọng cố giữ bình thản.
Anh nhìn tôi. "Cô biết?"
"Trong hồ sơ có địa chỉ cũ của anh." Nửa sự thật.
Anh gật đầu, bước đến gần cổng. Bà chủ nhà mới không quen anh, nhưng vẫn cho phép chúng tôi vào sân.
Anh đứng giữa sân, nhìn quanh, và tôi thấy anh nhắm mắt lại.
"Có mùi gì đó," anh nói khẽ. "Mùi cơm chiều và hoa giấy. Tôi không biết tại sao mình lại biết điều đó."
Vì anh đã ngồi đây mỗi chiều trong hai năm, tôi muốn nói. Vì anh đã ăn cơm chiều của bà Sáu mỗi khi quên mang theo đồ ăn. Vì cây hoa giấy ở góc sân đó anh đã trồng vào một buổi sáng thứ Bảy khi anh quyết định rằng sân nhà trọ cần thêm màu sắc.
"Anh Mặc," tôi nói thay vào đó, "anh cảm thấy thế nào khi đứng ở đây?"
Anh mở mắt ra, nhìn lên bầu trời chiều đang dần tím lại.
"Như thể mình đang đứng bên rìa của điều gì đó rất lớn," anh trả lời chậm. "Và chỉ cần thêm một bước nữa thôi là sẽ nhớ ra hết."
Tôi bước đến đứng cạnh anh.
"Thì bước đi," tôi nói nhẹ nhàng.
Anh quay sang nhìn tôi — và lần này, trong ánh mắt anh, tôi thấy một thứ gì đó mà tám tháng qua tôi chưa từng thấy.
Một tia nhận ra. Mờ nhạt, không chắc chắn, như ánh đèn le lói cuối con phố tối.
"Hy," anh gọi — không phải "cô Hy", không phải "cô Lâm". Chỉ là tên tôi, theo cách mà chỉ một người duy nhất từng gọi tôi như vậy.
Tim tôi đứng lại.
"Tôi không biết tại sao," anh tiếp tục, giọng gần như thì thầm, "nhưng cái tên đó... quen lắm."
Tôi nhìn anh, mắt bắt đầu cay.
"Vì chúng ta đã từng quen nhau," tôi nói thật lần đầu tiên. "Từ rất lâu rồi."
Anh không nói gì thêm.
Chúng tôi đứng trong sân nhà trọ cũ, nhìn lên mái nhà nơi bảy năm trước hai đứa ngồi nghe nhạc và tưởng rằng mọi thứ sẽ mãi như vậy.
Không phải mọi thứ đều mãi như vậy.
Nhưng đôi khi, những thứ thật sự quan trọng — chúng tìm đường quay lại.