Có những thứ không nằm trong ký ức, mà nằm trong cơ thể.
Tôi học điều đó từ sách giáo khoa, nhưng mãi đến hôm nay tôi mới thật sự hiểu nó.
Chúng tôi đang ở trong một buổi trị liệu ngoài trời — ý kiến của tôi, sau khi nhận ra anh luôn căng thẳng hơn trong phòng kín. Chúng tôi ngồi ở ghế đá trong khuôn viên tập đoàn, cạnh một hồ nước nhỏ có mấy con cá koi bơi lờ đờ.
"Anh thích cá không?" tôi hỏi.
"Không đặc biệt." Anh nhìn xuống hồ. "Nhưng nhìn chúng bơi thấy... yên."
"Anh hay ra đây không?"
"Thỉnh thoảng. Khi đầu óc quá nhiều thứ."
Tôi gật đầu, im lặng một lúc để không khí lắng xuống.
"Hôm nay tôi muốn thử một bài tập khác," tôi nói. "Tôi sẽ nói một từ, anh nói ngay thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu. Không cần suy nghĩ."
Anh nhìn tôi với vẻ hoài nghi quen thuộc. "Trò này có tác dụng không?"
"Đôi khi."
"Được." Anh quay lại nhìn hồ cá. "Thử đi."
"Hay lắm," anh nói cuối cùng, giọng khẽ đến mức tôi phải nghiêng người nghe. "Như có một bài nhạc trong đầu mà không nhớ lời. Chỉ biết giai điệu, và biết rằng lời bài đó từng rất quan trọng."
Tôi đặt bút xuống.
Anh quay sang nhìn tôi — lần đầu tiên trong buổi hôm nay nhìn thẳng vào mắt tôi thật lâu.
"Cô Hy," anh nói, "giai điệu đó... liên quan đến cô không?"
Tôi không trả lời được ngay.
Không phải vì không biết nói gì.
Mà vì câu trả lời thật sự nằm ở đâu đó giữa có và không — ở một mùa hè bảy năm trước, trên mái nhà cũ, khi tôi và anh ngồi nghe một bài nhạc không tên và nghĩ rằng đây là khoảnh khắc mình sẽ nhớ mãi.
Tôi đã nhớ. Anh đã quên.
Nhưng có lẽ — chỉ có lẽ thôi — có một phần nhỏ của anh vẫn còn đó.