
Tác giả: Thẩm Liễu Liễu
Tiếng hô vang của thái giám truyền lệnh vang vọng qua những bức tường gạch đỏ cao vút của Cấm Thành.
Lý Dung Lăng ngồi trong chiếc kiệu tám người khiêng, ngón tay thon dài khẽ vuốt nhẹ nếp gấp trên vạt áo tơ lụa màu hồng phấn. Hương thơm của hoa mài đầu mùa thoang thoảng trong gió xuân, nhưng trong lòng cô chỉ có một luồng khí lạnh ngắt như băng tuyết.
Cô đã trở về thật rồi.
Năm Cảnh An thứ nhất, thời điểm gia tộc họ Lý của cô vẫn còn ở đỉnh cao phong độ, và cô — con gái út của Lại bộ Thượng thư — vừa mới được tuyển chọn vào cung, phong làm Thần phi, một trong tứ đại thượng phi tôn quý.
Kiếp trước, cô bước vào nơi này với sự ngây thơ, tin rằng tình yêu và lòng chân thành có thể thu phục được lòng người.
Cô đã cố gắng trở thành một hiền phi đức hạnh, kính trọng Hoàng hậu, nhường nhịn các phi tần, và hết lòng chăm sóc Hoàng tử Lý Thừa — con của một quý nhân thất sủng đã qua đời. Cô đã dốc toàn bộ lực lượng gia tộc để dọn đường cho Lý Thừa lên ngôi Hoàng đế.
Thế nhưng, cái kết mà cô nhận lại là gì?
Gia tộc họ Lý bị vu cáo phản quốc, toàn bộ nam nhân bị lưu tày, nữ nhân bị bắt làm nô tỳ.
Và vào đêm tuyết rơi đó, chính tay Lý Thừa đã ban cho cô một chén rượu độc, chỉ vì Nhàn Thái phi — người mẫu thân nuôi thực sự của hắn trong bóng tối — muốn ngồi vào vị trí Thái hậu độc tôn.
"Chủ tử, đã đến trước cửa Cung Tĩnh Hòa rồi."
Tiếng nói nhỏ nhẹ của Xuân Đào — vị nha hờn thân tín đã từng chết thảm vì bảo vệ cô ở kiếp trước — vang lên bên ngoài rèm kiệu.
Lý Dung Lăng hít một hơi thật sâu, nén lại luồng cảm xúc đang cuồn cuộn trong lồng ngực.
Cô đưa tay vén rèm kiệu, bước xuống đất. Ánh nắng ban mai chiếu lên gương mặt kiều diễm tuyệt trần của cô, làm nổi bật đôi mắt phượng đen tuyền sâu thẫm như đáy vực.
"XUân Đào, từ hôm nay trở đi, mỗi bước đi trong nơi này đều là ranh giới giữa sống và chết."
Lý Dung Lăng khẽ nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Nội cung này không có chỗ cho lòng từ bi."
Xuân Đào hơi giật mình trước ánh mắt sắc lạnh của chủ tử, nhưng vẫn nhanh chóng cúi đầu nghe lệnh.
Cô cảm nhận được Thần phi nương nương hôm nay dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác, không còn vẻ e ấp của một tiểu thư khuê các vừa rời phủ.
Vừa bước vào điện chính của Cung Tĩnh Hòa, Lý Dung Lăng đã thấy hai vị phi tần khác đã chờ sẵn ở đó.
Một người là Thục phi Lương thị, người có gia thế võ tướng hiển hách, tính tình kiêu ngạo, xốc nổi. Người còn lại là Đức phi Triệu thị, người luôn tỏ ra nhu thuận, ăn chay niệm Phật nhưng lại là kẻ chuyên ném đá giấu tay.
Kiếp trước, chính Đức phi đã dùng một chén canh bổ để hại thai nhi của Hoàng hậu, rồi đổ vạ cho Thục phi, khiến hai gia tộc xâu xé lẫn nhau đến mức lưỡng bại câu thương.
"Ôi, Thần phi muội muội đến muộn quá nhỉ?"
Thục phi nâng ly trà, giọng nói mang theo vài phần mỉa mai rõ rệt.
"Dù sao cũng là nữ nhi của Lại bộ Thượng thư, kiệu khiêng có khác, làm hai tỷ tỷ đây phải ngồi chờ lâu."
Lý Dung Lăng không giận, trên môi nở một nụ cười dịu dàng, đúng chuẩn mực của một vị phi tần hiền thục.
Cô chậm rãi bước đến ghế chính, tự nhiên ngồi xuống vị trí cao nhất trong ba người — vị trí dành cho Thần phi, người đứng đầu tứ phi về phong hiệu.
"Thục phi tỷ tỷ trách nhầm rồi."
Lý Dung Lăng nhẹ nhàng cất lời, ánh mắt lướt qua gương mặt Thục phi.
"Bệ hạ vừa ban thưởng cho Tĩnh Hòa Cung một cặp bình ngọc ngọc bích, thái giám dâng lên làm chậm trễ bước chân của muội. Nếu tỷ tỷ không thích chờ, lần sau muội sẽ tâu với Bệ hạ không cần ban thưởng nữa."
Lời nói nhẹ nhàng nhưng lại giấu đao.
Thục phi tái mặt, không ngờ một Thần phi mới nhập cung lại dám dùng uy thế của Hoàng đế để đè nén mình.
Đức phi ngồi bên cạnh nheo mắt lại, trong lòng nảy sinh một chút đề phòng.
"Thần phi muội muội thật được sủng ái."
Đức phi mỉm cười dịu dàng, lên tiếng hòa giải.
"Chúng ta đều là người một nhà, phụng sự Bệ hạ, cần gì phải tranh chấp vài câu nói. Chiều nay Hoàng hậu nương nương tổ chức yến tiệc thưởng hoa tại Ngự Hoa Viên, muội muội nhớ chuẩn bị chu đáo."
Lý Dung Lăng nhìn nụ cười giả tạo của Đức phi, trong lòng khẩy một tiếng.
Hoàng hậu nương nương — người phụ nữ kiêu hãnh nhưng lại mù quáng vì tình yêu. Kiếp trước, Hoàng hậu chính là con cờ đầu tiên bị Đức phi và Nhàn phi hạ gục.
"Đức phi tỷ tỷ nói phải."
Lý Dung Lăng gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.
"Yến tiệc thưởng hoa chiều nay... chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt."
Cô biết rõ, tại buổi yến tiệc chiều nay, Đức phi sẽ bắt đầu văng lưới cạm bẫy đầu tiên.
Đức phi sẽ cố tình làm đổ nước trà lên áo của Hoàng hậu, rồi nhân lúc rối loạn mà thả một loại phấn hoa gây dị ứng vào chiếc khăn tay của Thục phi, khiến Hoàng hậu bị dị ứng nặng và nghi ngờ Thục phi hãm hại.
Kiếp trước, Lý Dung Lăng đã vội vã đứng ra can ngăn, kết quả lại bị Đức phi gài bẫy, khiến Hoàng hậu oán hận cô suốt nhiều năm.
Nhưng kiếp này, Lý Dung Lăng sẽ không can thiệp.
Cô sẽ đứng ở góc khuất, lặng lẽ đẩy nhẹ quân cờ, để ngọn lửa đố kỵ của bọn họ tự thiêu rụi lẫn nhau.
"Xuân Đào," Lý Dung Lăng quay sang nói với nha hoàn sau khi hai vị phi tần đã lui về.
"Hãy chuẩn bị cho ta bộ trang phục màu xanh trúc đơn giản nhất. Chiều nay, chúng ta chỉ đi xem kịch."
Bàn cờ hậu cung đã giăng sẵn, và cô chính là người cầm mịch điều khiển những con rối đang nhảy múa trên đó.