Ánh nắng chiều thu dát một lớp mật vàng óng ánh lên những dải hành lang chạm khắc rồng mượng của Ngự Hoa Viên.
Mùi hương ngọt ngào của hoa mẫu đơn và hoa cúc vàng quyện vào không khí, tạo nên một khung cảnh bình yên giả tạo.
Hoàng hậu Tống thị ngồi ở vị trí chủ tọa trên đài quan thưởng, thân mặc phượng bào thêu gấm đỏ thắm, phong thái uy nghi nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ kiêu hãnh cậy gia thế.
Lý Dung Lăng mặc một bộ váy lụa màu xanh trúc nhã nhặn, mái tóc búi đơn giản chỉ cài một chiếc trâm ngọc ngọc bích.
Cô chọn ngồi ở góc khuất nhất bên cánh trái, chậm rãi thưởng thức chén trà hoa cúc lạnh, ánh mắt dửng dưng như một kẻ đứng ngoài cuộc.
Đúng như những gì xảy ra ở kiếp trước, Đức phi Triệu thị hôm nay mặc bộ trang phục màu tía trang nhã.
Nàng ta dịu dàng bước đến bên cạnh Hoàng hậu, tay nâng chiếc khay đồng đựng chén canh yến hạt sen nghi ngút khói.
"Hoàng hậu nương nương vất vả quản lý hậu cung, thần thiếp đặc biệt sai ngự thiện phòng chưng bát canh yến này để nương nương bồi bổ."
Giọng Đức phi ngọt ngào như dội mật vào tai.
Hoàng hậu mỉm cười hài lòng, giơ bàn tay thon dài đeo giáp vàng ra định nhận lấy chén canh.
Đúng lúc đó, Thục phi Lương thị — người vốn ngứa mắt với vẻ đạo mạo của Đức phi — liền hừ lạnh một tiếng rồi cố tình bước qua, vạt áo rộng thùng xình khẽ quẹt qua tay Đức phi.
*Xoảng!*
Chén ngọc rơi xuống sàn đá hoa cương, vỡ tan tành.
Nước canh nóng hổi bắn tung xé, làm ướt sũng tà áo phượng lộng lẫy của Hoàng hậu và văng cả vào mu bàn tay của nàng.
"Thục phi! Ngươi làm cái gì vậy?"
Hoàng hậu giận dữ đứng dậy, sắc mặt tái nhợt vì bị giật mình và đau đớn.
"Thần thiếp... thần thiếp không cố ý!"
Thục phi biến sắc, tuy trong lòng hoảng hốt nhưng bản tính kiêu ngạo khiến nàng ta không chịu quỳ xuống tạ tội ngay.
"Là lỗi của thần thiếp, xin Hoàng hậu nương nương bớt giận! Thục phi tỷ tỷ không cố ý đâu ạ..."
Toàn bộ phi tần trong Ngự Hoa Viên lập tức xào xạc, kẻ thì xem kịch hay, người thì thì thầm bàn tán.
Kiếp trước, chính vào lúc này, Lý Dung Lăng vì muốn giữ hòa khí hậu cung nên đã bước ra đỡ Đức phi dậy, đồng thời nói vài câu xoa dịu Hoàng hậu.
Kết quả, Đức phi đã nhanh tay nhét chiếc khăn tay có dính phấn hoa độc vào ống tay áo của cô, khiến Hoàng hậu sau đó bị nổi mẩn đỏ toàn thân và đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu cô.
Kiếp này, Lý Dung Lăng chỉ nhàn nhã tựa lưng vào thành ghế, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt mỉa mai.
Cô liếc mắt ra hiệu cho Xuân Đào.
Xuân Đào hiểu ý, nhẹ nhàng bước lùi về phía sau, cố tình va chạm nhẹ vào vị thái giám thân tín của Thục phi đang đứng gần đó.
"Chủ tử cẩn thận!"
Vị thái giám hoảng hốt kêu lên, vô tình xô mạnh vào người Đức phi đang quỳ dưới đất.
Cú va chạm bất ngờ làm Đức phi ngã nghiêng sang một bên.
Từ trong ống tay áo rộng của nàng ta, một chiếc khăn tay nhỏ màu lụa hồng rơi ra ngoài, xoay vài vòng trên sàn đá rồi dừng lại ngay dưới chân Hoàng hậu.
Một mùi hương phấn hoa nồng sặc búa xông lên.
Thái y viện đi cùng đoàn lập tức bước ra, nhíu mày nhìn chiếc khăn tay:
"Báo cáo Hoàng hậu nương nương, chiếc khăn tay này dính đầy phấn hoa Nguyệt Cát — thứ phấn hoa cực độc đối với người có làn da nhạy cảm như nương nương, nhẹ thì nổi mẩn loét da, nặng thì tích độc hại thai!"
Không khí trong Ngự Hoa Viên lập tức ngưng đọng như băng tuyết!
Hoàng hậu cúi đầu nhìn chiếc khăn tay màu hồng — sắc màu mà Đức phi cực kỳ yêu thích và thường xuyên sử dụng.
Gương mặt Hoàng hậu từ đỏ gay vì giận dữ chuyển sang xám xịt vì kinh hoàng.
"Đức phi!"
Hoàng hậu đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói rung lên vì phẫn nộ.
"Ngươi dâng canh yến là giả, muốn dùng phấn hoa này để hủy hoại dung nhan của ta mới là thật đúng không?"
Đức phi tái xám mặt mày, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Nàng ta không hiểu tại sao chiếc khăn tay vốn định dùng để gài bẫy kẻ khác lại tự rơi ra từ trong người mình đúng lúc này!
"Nương nương minh giám! Thần thiếp bị oan! Bị kẻ khác hãm hại!"
Đức phi liên tục dập đầu xuống đá, trán sưng đỏ một mảng.
Thục phi đứng bên cạnh lập tức chớp lấy thời cơ, cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ:
"Ôi chao, Đức phi tỷ tỷ ngày thường niệm Phật ăn chay, hóa ra tâm địa lại thâm độc như mảng xà! Bị bắt quả tang tại trận rồi còn kêu oan cái gì?"
Lý Dung Lăng chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi góc khuất.
Cô đi đến trước mặt Hoàng hậu, cúi đầu thi lễ đúng mực, giọng nói êm dịu như dòng nước mát:
"Hoàng hậu nương nương bớt giận. Sự việc trọng đại liên quan đến phượng thể, xin nương nương giao việc này cho Tông Nhân Phủ điều tra làm rõ, tránh làm tổn hại đến hòa khí và sức khỏe của nương nương."
Hoàng hậu nhìn Lý Dung Lăng — người duy nhất giữ được sự bình tĩnh và lễ độ giữa mớ bôi rối này.
Sự thiện cảm dành cho Thần phi trong lòng Hoàng hậu lập tức tăng lên vài phần.
"Thần phi nói phải."
Hoàng hậu lạnh lùng phất tay.
"Tạm thời bãi chức vị của Đức phi, giam lỏng tại Cung Ân Hòa để chờ điều tra! Thục phi bất kính với ta, phạt chép nữ giới năm mươi lần!"
Màn kịch kết thúc với tiếng khóc than thảm thiết của Đức phi khi bị thái giám lôi đi.
Lý Dung Lăng nhìn theo bóng lưng của Đức phi, đôi mắt phượng sâu thẫm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Đó mới chỉ là món khai vị nhỏ đầu tiên mà cô dành tặng cho kẻ thù.
Bàn cờ này, cô sẽ bắt từng kẻ một phải trả giá đắt.