Cơn mưa rào mùa hè dội xối xả vào lớp kính chống lực của chiếc SUV màu đen bóng, tiếng cần gạt nước chạy liên hồi tạo nên một nhịp điệu dồn dập, bức bối. Trong không gian khép kín của buồng xe, nhiệt độ như bị đẩy lên cao bất thường.
Kang Tae Jin một tay siết chặt vô lăng, một tay thỉnh lình đưa sang giữ chặt lấy bàn tay đang không ngừng cào cấu, bứt rứt của Han Seo Joon ở ghế phụ.
Dưới tác dụng tàn khốc của viên thuốc kích dục mà gã béo Park Jin Woo đã lén bỏ vào ly rượu, Seo Joon hoàn toàn đánh mất đi sự kiêu ngạo thường ngày.
Cậu thở dốc, hai má ửng hồng một mảng rực rỡ, chiếc áo sơ mi lụa sữa vốn đã phanh cúc nay càng xộc xệch, để lộ cả một mảng ngực trắng ngần phập phồng theo từng nhịp thở hỗn hển.
"Nóng... tôi nóng quá... Kang Tae Jin... cứu tôi..."
Tiếng rên rỉ nghẹn ngào, pha chút nức nở của Seo Joon vang lên trong xe giống như một mồi lửa ném thẳng vào đống rơm khô là sự kiềm chế bấy lâu nay của Tae Jin. Gã nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay đang nắm vô lăng.
Ánh mắt gã tối sầm lại, sâu hoắm như vực thẳm không đáy, thỉnh lình đạp sâu chân ga, phóng vọt chiếc xe qua những con dốc ngoằn ngoèo dẫn lên khu căn hộ cao cấp tại Hannam-dong.
Khi cánh cửa căn hộ penthouse tầng 35 vừa khép lại với một tiếng *cạch* khô khốc, không gian lập tức rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Nhưng sự tĩnh lặng đó chưa duy trì được một giây thì đã bị phá vỡ bởi tiếng thở dốc đầy dồn dập.
Tae Jin vừa đặt Seo Joon xuống chiếc sofa da lớn ở phòng khách, chưa kịp đứng dậy để đi lấy nước ấm và khăn lau thì đã bị một lực mạnh mẽ kéo tuột trở lại.
Seo Joon giống như một kẻ sắp chết đuối vớ được chiếc phao cứu sinh độc nhất, cậu điên cuồng nhoài người lên, hai cánh tay thon dài ôm ghì lấy cổ Tae Jin, kéo gã cúi xuống.
"Đừng đi... lạnh... ôm tôi..."
Mùi hương cam chanh ngọt ngào pha lẫn chút vị rượu vang đỏ từ hơi thở của Seo Joon phả thẳng vào mặt Tae Jin. Gã đàn ông vốn nổi tiếng là bộ óc lạnh lùng, quy củ nhất LK, kẻ luôn tính toán mọi đường đi nước bước một cách chuẩn xác, lúc này hoàn toàn đầu hàng trước bản năng.
Gã chống một tay xuống nệm sofa ngay bên cạnh đầu Seo Joon, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt mông lung, phủ một tầng sương nước mờ ảo của cậu.
"Han Seo Joon, em có biết mình đang làm gì không?" Giọng Tae Jin khàn đặc, trầm thấp đến đáng sợ. Gã cố dùng chút lý trí cuối cùng để cảnh cáo cậu, nhưng bàn tay gã đã vô thức luồn vào sau gáy cậu, siết chặt lấy những lọn tóc tơ mềm mại. "Nhìn cho kỹ đi. Tôi là ai?"
"Là... Kang Tae Jin..." Seo Joon mấp máy môi, khóe mắt cậu đỏ hồng, một giọt nước mắt sinh lý vì khó chịu khẽ lăn dài bên thái dương. Cậu không thèm quan tâm đến câu hỏi đó nữa, chủ động ngẩng đầu lên, dâng hiến đôi môi mỏng đỏ mọng đang khẽ hé mở của mình lên chạm vào môi gã.
*Oàng.*
Một tiếng sét nổ vang trời ngoài cửa sổ kính sát đất, kéo theo trận mưa càng lúc càng dữ dội. Và trong phòng khách, sợi dây lý trí cuối cùng của Kang Tae Jin chính thức đứt phựt.
Gã cúi đầu, thô bạo ngậm lấy đôi môi của Seo Joon. Nụ hôn của Tae Jin không hề nhẹ nhàng, nó mang theo sự dồn nén, thèm khát và cả sự chiếm hữu điên cuồng mà gã đã giấu kín suốt ba năm qua dưới cái mác "đối đầu công việc".
Gã điên cuồng mút mát, càn quét khắp khoang miệng ngọt ngào của cậu, chiếc lưỡi nóng bỏng quấn quýt lấy lưỡi cậu không rời, ép cậu phải tiếp nhận tất cả sự xâm lược thô bạo này.
"Ưm... ha..."
Seo Joon bị nụ hôn sâu đến mức rút cạn dưỡng khí làm cho choáng váng. Cậu không những không đẩy ra, mà còn chủ động hé miệng rộng hơn, hai chân thon dài vô thức quấn lấy hông Tae Jin, kéo gã áp sát vào cơ thể mình hơn. Sự tiếp xúc da thịt mát lạnh từ bộ âu phục của Tae Jin tạm thời làm dịu đi cơn nóng ran trong người cậu, nhưng nó lại kích hoạt một sự khao khát sâu kín hơn ở sâu trong thể xác.
Tae Jin thở dốc, gã rời khỏi đôi môi đã sưng đỏ của Seo Joon, dời nụ hôn xuống chiếc cằm thanh tú rồi gặm cắn lên chiếc cổ trắng ngần, lưu lại những dấu hôn đỏ thẫm như những đóa hoa anh đào nở rộ trong đêm tối. Bàn tay to bản, thô ráp của gã trượt xuống, thô bạo xé toạc những chiếc cúc áo sơ mi lụa của Seo Joon, khiến những viên cúc ngọc trai rơi vãi, nảy trên sàn nhà phát ra những tiếng *lách cách* giòn giã.
"Tôi đã cảnh cáo em rồi, Seo Joon," Tae Jin thì thầm bên tai cậu, giọng nói run lên vì dục vọng điên cuồng. Gã tháo bỏ chiếc cà vạt của mình, dùng nó trói chặt hai cổ tay của Seo Joon lại với nhau rồi cố định phía trên đầu cậu. "Là em tự mình dâng lên trước. Từ nay về sau, đừng hòng trốn thoát khỏi tôi."
Đêm hôm đó, căn hộ penthouse tầng 35 ngập tràn trong tiếng thở dốc dồn dập, tiếng da thịt va chạm đầy ái muội và những tiếng rên rỉ đứt quãng của trưởng phòng Thiết kế dưới thân gã trưởng phòng Kế hoạch sắt đá. Tae Jin dùng sự mạnh mẽ, độc chiếm của mình để xoa dịu cơn khát tình của Seo Joon, biến đêm mưa Gangnam thành đêm định mệnh trói buộc cuộc đời hai người vào nhau mãi mãi.