Khi những tia nắng đầu ngày khẽ len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu lên chiếc giường cỡ lớn lộn xộn trong phòng ngủ chính, Han Seo Joon khẽ nhíu mày tỉnh dậy. Toàn thân cậu đau nhức như vừa bị một chiếc xe tải nghiền qua, đặc biệt là vùng thắt lưng mỏi nhừ và một vị trí nhạy cảm phía sau đang truyền đến cảm giác nóng rát rõ rệt.
Cậu khó khăn ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống để lộ những dấu vết xanh tím chằng chịt trên làn da trắng ngần. Ký ức về đêm qua như một thước phim quay chậm, rõ mồn một ập về trong trí óc. Cậu nhớ mình đã chủ động ôm lấy gã thế nào, nhớ nụ hôn thô bạo của gã, và nhớ cả tiếng thở dốc trầm khàn đầy chiếm hữu của Kang Tae Jin bên tai mình suốt cả đêm.
Nỗi xấu hổ tột cùng dâng lên trong lòng. Seo Joon là một người có lòng tự tôn cực kỳ cao. Cậu luôn coi Tae Jin là đối thủ không đội trời chung, vậy mà đêm qua cậu lại đê tiện cầu xin gã cứu giúp, thậm chí còn phối hợp với gã làm ra những chuyện điên rồ như vậy.
Nhìn thấy chiếc áo sơ mi của Tae Jin treo trên giá, và tiếng nước chảy róc rách phát ra từ phòng tắm, Seo Joon cắn răng gượng đau đứng dậy. Cậu nhặt vội chiếc quần tây của mình, vớ lấy một chiếc áo thun rộng của Tae Jin trong tủ đồ rồi vội vã rời khỏi căn hộ như một kẻ đào tẩu, không dám đối diện với gã đàn ông kia sau một đêm phóng túng.
Thứ Hai tuần kế tiếp.
Văn phòng LK trở lại với guồng quay bận rộn thường ngày. Tuy nhiên, không khí hôm nay có chút khác biệt khi phòng Thiết kế chào đón một nhóm thực tập sinh nam mới từ các trường đại học mỹ thuật hàng đầu Seoul. Trong số đó, có một cậu chàng tên Lee Min Ho — một thực tập sinh cao ráo, nụ cười tỏa nắng và tính cách vô cùng năng nổ, khéo léo.
"Trưởng phòng Han, đây là bản phác thảo ý tưởng mới cho phần vỏ của chiếc điện thoại thông minh, anh xem thử giúp em xem có chỗ nào cần sửa không ạ?" Lee Min Ho ghé sát lại gần bàn làm việc của Seo Joon, nụ cười rạng rỡ như muốn lấy lòng vị sếp trẻ tuổi tài hoa.
"Cà phê sao? Cũng được..."
"Trưởng phòng Han thật là bận rộn nhỉ."
Một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp đột ngột cắt ngang bầu không khí hài hòa của phòng Thiết kế.
Kang Tae Jin đứng ở cửa phòng từ bao giờ. Hôm nay gã mặc một bộ suit màu xám tro, mái tóc vuốt gọn, cặp kính gọng vàng mỏng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của đèn văn phòng. Đôi mắt gã khóa chặt vào bàn tay của Lee Min Ho đang đặt rất gần với khuỷu tay của Seo Joon, và nụ cười rạng rỡ của cậu dành cho gã thực tập sinh trẻ kia.
Một ngọn lửa ghen tuông điên cuồng thình lình bùng cháy trong lồng ngực Tae Jin. Đêm qua cậu vừa từ trên giường gã chạy trốn, hôm nay đã có thể đứng đây cười đùa vui vẻ, nhận lời mời hẹn hò của một thằng ranh con khác?
Tae Jin bước vào phòng, khí thế áp bức mạnh mẽ của gã khiến đám nhân viên xung quanh lập tức im bặt, cúi đầu làm việc. Gã đứng trước bàn của Seo Joon, ném mạnh một tập tài liệu phân tích tài chính xuống bàn:
"Bản báo cáo chi phí vật liệu của phòng Thiết kế nộp muộn hai tiếng so với thời hạn. Trưởng phòng Han, có vẻ như việc hướng dẫn thực tập sinh mới đã làm tiêu tốn quá nhiều thời gian làm việc của cậu?"
Seo Joon giật mình, nụ cười trên môi đông cứng lại. Cậu ngẩng đầu nhìn gương mặt không chút cảm xúc của Tae Jin, trong lòng vừa chột dạ vừa tức giận vì sự hạch sách vô lý của gã:
"Trưởng phòng Kang, bản báo cáo đó tôi đã gửi qua email nội bộ từ sáng sớm rồi. Anh chưa check kỹ đã sang đây gây sự là có ý gì?"
"Email gửi đi không có chữ ký xác nhận trực tiếp của Trưởng phòng thì không có giá trị pháp lý đối với phòng Kế hoạch," Tae Jin cúi người xuống, chống hai tay lên bàn làm việc của Seo Joon, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức tối thiểu, ép gã thực tập sinh Lee Min Ho phải lùi lại vì áp lực quá lớn. Gã nhìn xoáy vào đôi mắt bướng bỉnh của cậu, gằn từng chữ: "Từ hôm nay cho đến khi dự án quý III hoàn thành, mọi công đoạn thiết kế và tính toán chi phí đều phải được giám sát trực tiếp. Trưởng phòng Han, tối nay cậu phải tăng ca riêng với tôi tại phòng Kế hoạch để rà soát lại toàn bộ hệ thống."
"Cái gì? Tăng ca riêng?" Seo Joon trừng mắt nhìn gã, tai cậu đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận. Cậu biết thừa gã đang dùng quyền lực công việc để trả thù riêng.
"Đúng vậy," Tae Jin khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự chiếm hữu độc đoán tột cùng. "Không có sự đồng ý của tôi, cậu không được phép rời khỏi văn phòng dù chỉ một bước. Rõ chưa, Trưởng phòng Han?"