"Em dọa tôi sao?"
Phó Mặc Hàn không hề tức giận, ngược lại ánh mắt anh rực lên một thứ tình cảm chiếm hữu đen tối và mãnh liệt.
Anh buông tay cô ra nhưng lập tức xoay người cô lại, ép cô tựa vào mép bàn, hai tay anh chống hai bên khóa chặt cô trong khoảng không gian hẹp.
"Nếu em đã muốn chơi trò trao đổi điều kiện, vậy thì chúng ta chơi đến cùng."
Phó Mặc Hàn đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Dự án năm xưa quả thực có vấn đề, nhưng kẻ đứng sau dàn dựng vọt nợ và đẩy anh trai em vào đường cùng... KHÔNG PHẢI LÀ TÔI."
Cố Uyên chấn động toàn thân. Đôi mắt cô mở to:
"Anh nói cái gì? Anh muốn chối bỏ trách nhiệm sao? Chính anh là người đã ký bản quyết định sa thải và niêm phong tài sản của anh tôi!"
"Tôi ký bản sa thải là để bảo vệ mạng sống của anh ta!"
Giọng Phó Mặc Hàn đột ngột trở nên gắt gao, lộ ra sự giận dữ hiếm hoi.
"Năm đó có một thế lực ngầm trong hội đồng quản trị muốn thủ tiêu Cố Lâm vì anh ta vô tình phát hiện ra vụ rửa tiền của họ qua hệ thống an ninh. Tôi đẩy anh ta ra khỏi công ty là để đưa anh ta ra nước ngoài! Nhưng anh ta đã quá kiêu ngạo, tự mình quay lại lấy ổ cứng chứng cứ rồi rơi vào bẫy của chúng!"
"Anh dối trá!" Cố Uyên gào lên, nước mắt giận giữ cuối cùng cũng lăn dài trên má.
"Nếu anh muốn cứu anh ấy, tại sao anh lại giữ lại toàn bộ tệp tin mật này? Tại sao năm năm qua anh không hề giải minh cho anh ấy?"
"Vì kẻ đứng sau hội đồng quản trị nắm giữ mạng sống của Hạ Bối!"
Phó Mặc Hàn gằn từng chữ, mắt anh đỏ ngầu những vệt máu.
"Hạ Bối không phải mất tích. Cô ấy bị chúng bắt làm con tin để đe dọa tôi không được lật lại vụ án năm đó! Năm năm qua, tôi âm thầm gầy dựng lực lượng, tích lũy bằng chứng là để chờ ngày nhổ tận gốc thế lực đó!"
Căn phòng hầm rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Cố Uyên bàng hoàng nhìn người đàn ông trước mặt.
Những lời anh nói như một đòn giáng mạnh vào toàn bộ niềm tin và sự hận thù mà cô đã vun đắp suốt mười năm qua.
Cô muốn tìm ra kẽ hở trong lời nói của anh, nhưng ánh mắt đau đớn, giận dữ và chân thật của Phó Mặc Hàn lại khiến cô không thể tự dối lòng rằng anh đang diễn kịch.
"Anh... anh nói thật sao?" Giọng Cố Uyên run rẩy, sự kiên cường vừa rồi sụp đổ một nửa.
Phó Mặc Hàn nhìn những giọt nước mắt lăn trên má cô.
Sự tức giận trong lòng anh đột nhiên biến mất, thay vào đó là một sự xót xa vô bờ bến.
Anh vươn tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt cô, cất giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự chân thành tuyệt đối:
"Cố Uyên, tôi thừa nhận ban đầu giữ em lại bên cạnh là vì đôi mắt của em giống Hạ Bối. Nhưng từ khoảnh khắc em đứng trước mặt tôi, dùng sự ngây thơ giả tạo để qua mặt tôi, tôi đã biết em không phải là cô ấy."
"Em thông minh hơn cô ấy, tàn nhẫn hơn cô ấy, và... em khiến tôi không thể rời mắt khỏi em."
Cố Uyên ngẩn người, nhịp đập nơi lồng ngực trở nên hỗn loạn.
Cô cố gắng đẩy anh ra: "Phó Mặc Hàn, anh đừng dùng những lời ngon ngọt này để thao túng tôi. Tôi không phải là con ngốc!"
"Tôi không thao túng em," Phó Mặc Hàn không buông tay, ngược lại anh cúi xuống, áp sát trán mình vào trán cô.
"Chiếc USB em đang cầm chứa bản báo cáo tài chính đã bị chỉnh sửa. Bản thật nằm trong két sắt bảo mật ở phòng ngủ của tôi. Nếu em muốn lấy nó để giải oan cho anh trai... em phải ở lại bên cạnh tôi, cùng tôi diễn xong vở kịch này."
"Tại sao tôi phải tin anh?" Cố Uyên nghiến răng.
"Vì em không còn lựa chọn nào khác,"
Phó Mặc Hàn mỉm cười, một nụ cười vừa quyến rũ vừa đầy tính áp đặt.
"Kẻ thù thật sự của em đã biết em xuất hiện ở Phó Thị rồi. Ngay từ khoảnh khắc em xâm nhập vào hệ thống tối nay, chúng đã đưa em vào danh sách cần loại bỏ. Nơi duy nhất an toàn cho em lúc này... chính là ở bên cạnh tôi."
Nói rồi, Phó Mặc Hàn đột ngột cúi đầu, chiếm lấy bờ môi của Cố Uyên trước khi cô kịp thốt lên bất kỳ lời từ chối nào!
Nụ hôn không hề dịu dàng mà mang theo sự mãnh liệt, ngấu nghiến và tràn ngập khao khát chiếm hữu.
Cố Uyên bàng hoàng, cô cố sức cắn mạnh vào môi anh.
Vị chát của máu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng Phó Mặc Hàn không hề buông ra, ngược lại càng ôm chặt lấy eo cô, kéo cô dính sát vào cơ thể cuồn cuộn sức nóng của mình.
Trong sự đấu trí nảy lửa giữa hai luồng cảm xúc hận thù và rung động, Cố Uyên nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào một cái bẫy mới — một cái bẫy ngọt ngào nhưng vô cùng nguy hiểm do chính Phó Mặc Hàn giăng ra.
Khi anh thong thả buông cô ra, bờ môi cả hai đều dính vệt máu đỏ tươi.
Phó Mặc Hàn đưa ngón tay quệt nhẹ vệt máu trên môi mình, nhìn Cố Uyên đang thở dốc với đôi mắt đỏ ửng và bờ môi sưng mộng.
"Cố Uyên, trò chơi thế thân kết thúc rồi,"
Phó Mặc Hàn nói, giọng nói tràn ngập sự dứt khoát của một vị vua tuyên bố chủ quyền.
"Từ bây giờ, em là đồng mưu của tôi. Chúng ta cùng đi tìm sự thật... hoặc cùng nhau rơi xuống vực thẳm."
Cố Uyên nhìn anh, sự hận thù trong mắt cô giờ đây đã pha trộn với một cảm xúc phức tạp, sâu thẫm mà chính cô cũng không thể kiểm soát.
Cô biết, bản hợp đồng trả thù của cô... đã chính thức bước sang một chương mới hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát.