Sự rụt rè và ánh mắt hoảng sợ của Tô Hồi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ngạo mạn còn sót lại của Lục Tiêu. Anh đứng ngơ ngác bên giường bệnh, bàn tay to lớn lơ lửng giữa không trung rồi chậm rãi thu về, siết chặt thành nắm đấm.
"Đừng... đừng đánh tôi..." Tô Hồi thì thầm, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. Cô co hai chân lên sát ngực, đôi mắt long lanh nước giấu sau hàng mi rung rẩy.
Lục Tiêu hít một hơi thật sâu, cố nén sự xót xa đang cào xé lồng ngực. Anh hạ thấp thân mình, lần đầu tiên cúi đầu trước một người khác: "Tao không đánh em. Đừng sợ... Tô Hồi, tao không làm hại em nữa."
Tô Hồi không đáp, chỉ lặng lẽ cúi đầu. Sự sợ hãi đã cắm sâu vào tâm trí cô sau những ngày bị hành hạ nơi biệt thự. Đối với cô, sự dịu dàng đột ngột này của Lục Tiêu còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa tàn nhẫn trước kia.
Những ngày sau đó tại bệnh viện, thái độ của Lục Tiêu quay gắt 180 độ khiến toàn bộ y bác sĩ và người làm Lục gia phải bàng hoàng.
Vị tổng tài bận rộn với hàng ngàn dự án trăm tỷ giờ đây dời toàn bộ lịch họp về phòng bệnh VIP. Anh tự tay kiểm tra nhiệt độ thức ăn, nhắc nhở y tá thay băng gạc cho mười đầu ngón tay của cô, thậm chí còn âm thầm ngồi bên giường canh cho cô ngủ mỗi đêm.
Mẹ của Tô Hồi cũng được chuyển sang ca phẫu thuật tốt nhất với các chuyên gia hàng đầu từ Mỹ bay về, toàn bộ chi phí do anh chi trả.
Một tuần sau, Tô Hồi xuất viện. Dù Lục Tiêu muốn cô nghỉ ngơi ở căn hộ riêng, Tô Hồi vẫn kiên quyết đòi trở lại biệt thự làm việc để trả nợ. Cô không muốn mắc nợ người nam nhân này bất cứ điều gì.
Nhưng biệt thự Lục gia giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn công việc 18 tiếng một ngày, không còn lau sàn đá giữa đêm đông, cũng chẳng còn ai dám buông lời miệt thị cô. Những kẻ từng hùa theo bắt nạt Tô Hồi đều đã bị sa thải không vết tích.
Quản gia Vương nhìn cô bằng ánh mắt kính trọng đầy e sợ, còn các người làm khác thì luôn tranh nhau làm hết phần việc của cô.