Ánh đèn lồng hắt vào không gian ẩm mốc của ngôi miếu hoang, chiếu rõ những mảng vữa tường bong tróc và bức tượng thờ bằng đất nung đã nứt gãy một góc. Giữa căn phòng trống trải, một bóng người gầy gò đang đứng nép mình sau tấm bình phong mục nát.
Văn Minh bước chậm rãi, tay cầm chặt chuôi kiếm nhưng ánh mắt lại quét qua từng chi tiết nhỏ trong phòng. Khi đến gần tấm bình phong, anh thoáng ngửi thấy mùi hương hăng nồng của dạ yến thảo lúc nãy, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng.
"Tránh ra không có nghĩa là trốn thoát được, thưa người ẩn danh," Văn Minh cất giọng điềm đạm nhưng đầy uy nghiêm. "Màn kịch 'bóng ma áo tơi' ở bến sông vừa rồi có lẽ lừa được dân làng u mê, nhưng không qua mắt được triều đình."
Từ sau tấm bình phong, một bóng dáng mảnh khảnh bước ra. Đó là một người con gái mặc chiếc áo dài nâu sẫm đã phai màu, khoác chiếc áo choàng vải thô chống mưa. Dưới ánh đèn dầu chập chờn, khuôn mặt cô thanh tú, đôi mắt sáng rực và phảng phất một nét kiên định, hoàn toàn không có vẻ hoảng sợ của một kẻ phạm tội bị dồn vào chân tường. Trên chân cô là đôi giày vải thêu hoa văn hình cánh hoa cúc dại—đúng như những gì Văn Minh đã quan sát thấy dưới vũng bùn ngoài thềm miếu.
"Triều đình các ngài từ trước đến nay vốn chỉ quen dùng gươm giáo và luật pháp nặng tay để ép dân," nữ nhân cất giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng các ngài có bao giờ tự hỏi, vì sao dân làng Đức lại tin vào bóng ma áo tơi đến vậy không? Nếu không có những oan khiên bị vùi lấp dưới đáy sông, thì dăm ba câu chuyện hù dọa chẳng thể tồn tại qua bao nhiêu đời."
Văn Minh khẽ nhíu mày, buông lỏng chuôi kiếm bên hông. Anh quan sát cô gái trước mặt, nhận ra sự điềm tĩnh và sắc sảo ở cô khác xa với những người dân thường trong vùng.
"Cô là ai?" Văn Minh hỏi, giọng điệu dịu lại đôi chút. "Và vì sao lại xuất hiện quanh khu vực miếu hoang này vào nửa đêm trong cơn mưa dông?"
"Tôi là Thanh Mai, người phụ trách hiệu thuốc nam cuối làng," cô gái điềm nhiên đáp, không chút e dè trước thân phận quan chức của đối phương. "Còn về việc tôi có mặt ở đây... là để vạch trần bộ mặt thật của kẻ đang lợi dụng nỗi sợ hãi của dân làng để mưu lợi cá nhân."
Thanh Mai bước đến chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc phòng, đặt lên đó một chiếc ống bương nhỏ và một túi vải bọc kín. Cô mở túi vải ra, bên trong là những mẩu hợp chất lân tinh màu xanh và một cuộn dây théo mỏng tang—chính là tang vật dùng để điều khiển "chiếc áo tơi bay" lúc nãy trên sông Đức.
"Hóa ra cô không phải là người dựng lên màn kịch này, mà là kẻ đang tìm cách ngăn cản nó?" Văn Minh bước lại gần chiếc bàn, ánh mắt sắc sảo nhìn kỹ các tang vật.
"Tôi đã theo dõi ổ nhóm này từ nhiều tuần nay," Thanh Mai ngước lên, nhìn thẳng vào mắt vị tri huyện trẻ. "Bọn chúng không chỉ giả ma giả quỷ để hù dọa dân làng, mà còn che đậy một đường dây buôn lậu muối và hàng cấm quy mô lớn qua ngả sông Đức. Mỗi khi có thuyền buôn nào không chịu nộp tiền 'bảo kê' cho lý trưởng và bọn tay sai, chúng sẽ dùng chiêu bài 'ma trơi bắt mạng' để đánh chìm thuyền, thủ tiêu nhân chứng và cướp sạch hàng hóa."
Những lời nói của Thanh Mai khớp hoàn toàn với những nghi vấn mà Văn Minh đã trăn trở từ khi đọc tập hồ sơ cũ trong đình làng. Hóa ra, đằng sau lớp vỏ bọc tín ngưỡng mê tín dị đoan và những lời đồn đại rợn người lại là một tội ác tày đình do lòng tham của con người gây ra.
"Cụ lý Bùi và hào lý trong làng có nhúng tay vào chuyện này không?" Văn Minh cất giọng trầm đục, sát khí thoáng hiện trong ánh mắt.
"Bọn chúng chính là đầu sỏ," Thanh Mai đáp gọn lỏn, giọng điệu đượm buồn. "Nhưng chúng rất xảo quyệt, luôn che giấu dấu vết và dùng sự u mê của dân làng làm lá chắn. Nếu ngài chỉ dùng quyền lực của quan huyện để bắt bớ thông thường, chúng sẽ kích động dân chúng nổi loạn hoặc biến cái chết của các thương nhân thành 'ý trời'."
Văn Minh trầm mặc. Anh hiểu rằng Thanh Mai nói đúng. Trong một vùng quê u tối và chịu nhiều ảnh hưởng bởi hủ tục, nếu không có chứng cứ sắt đá và sự thấu hiểu về lòng dân, một vị quan mới đến rất dễ bị cô lập hoặc rơi vào tròng của bọn tội phạm ẩn mình dưới vỏ bọc tôn nghiêm.
Anh bước đến bên cửa sổ miếu, nhìn ra ngoài trời mưa dông đang dần ngớt hạt. Ánh bình minh mờ ảo bắt đầu ló dạng ở phía chân trời, xua đi một phần màn đêm u ám.
"Thanh Mai," Văn Minh quay đầu lại, nhìn cô với một ánh mắt đầy tin tưởng và tôn trọng. "Đã đến lúc chúng ta không thể chỉ đứng ngoài vòng sáng để quan sát nữa. Cô có dám cùng ta bước vào sào huyệt của bọn chúng để thu thập chứng cứ quyết định không?"
Thanh Mai sững người giây lát trước lời đề nghị đầy trọng trách ấy. Nhưng rồi, nhìn vào ánh mắt quyết đoán và chính trực của vị tri huyện trẻ, cô khẽ mỉm cười—một nụ cười kiên cường của một người con gái gắn bó trọn đời với vùng đất ven sông này.
"Đó cũng là điều tôi muốn làm từ lâu," cô khẽ đáp, siết chặt chiếc túi vải đựng tang vật trong tay.