Lâm An ngồi bó gối dưới sàn phòng làm việc suốt đêm cho đến khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới lách qua ô cửa thông gió nhỏ hẹp trên trần hầm. Đầu óc cô quay cuồng giữa hai thực tại. Vệt màu đỏ tía trên chiếc áo blouse trắng đã khô lại, nhưng mỗi khi chạm vào, cô vẫn ngỡ như mình ngửi thấy mùi khói lửa của pháp trường Tây Môn và cảm nhận được cái ôm siết chặt đầy bất lực của Tiêu Chiến.
Lịch sử không thay đổi. Vị chiến thần Đại Ngụy vẫn hy sinh vào năm đó. Nhưng giờ đây, Lâm An không còn nhìn "Bức họa Tử Sài" với tư cách của một người phục chế khách quan nữa. Bức tranh kia đang cất giấu linh hồn của người đàn ông cô đã dùng cả mạng sống để chở che.
"Mình phải hoàn thành nó. Mình phải trả lại dáng vẻ vốn có cho ông ấy."
Lâm An đứng dậy, đôi mắt cô hằn lên những tia máu vì thức trắng nhưng ánh lên một sự kiên định chưa từng có. Cô bước đến bồn rửa, cẩn thận làm sạch đôi tay, đeo găng tay mới và bật chiếc kính hiển vi điện tử quang học có độ phóng đại lớn nhất lên.
Công việc phục chế một bức tranh lụa ngàn năm tuổi đòi hỏi sự kiên nhẫn đến từng milimet, nhưng lúc này, Lâm An như có một nguồn năng lượng thần bí dẫn lối. Đôi tay cô không còn run rẩy. Cô bắt đầu dùng dung môi hữu cơ đặc biệt để bóc tách từng lớp bụi bẩn, lớp keo cũ và những mảng màu khoáng đã bị ô-xy hóa qua mười thế kỷ.
Mỗi một lớp bụi bong ra giống như một bức màn thời gian được vén lên. Lâm An tỉ mẩn dùng tăm bông chuyên dụng thấm dung dịch xoa nhẹ lên góc dưới bên phải của bức tranh — nơi mà trước đó ai cũng nghĩ chỉ là một mảng màu tối mô tả đất đá của chiến trường hoang tàn.
Đó chính là cô.
Bên cạnh bóng hình cô gái, có hai dòng chữ nhỏ được khắc bằng nét thư pháp cứng cỏi, kiêu hãnh nhưng chứa đựng một nỗi dịu dàng sâu hoắm:
*“Thiên niên vạn lý, bất phụ tương phùng.* *Lâm An, giang sơn này ta trả lại cho hoàng huynh, còn bình an của ta, ta gửi lại nơi nàng.”*
*(Dịch nghĩa: Ngàn năm vạn dặm, không phụ cuộc gặp gỡ. Lâm An, giang sơn này ta trả lại cho hoàng huynh, còn bình an của ta, ta gửi lại nơi nàng.)*
Nước mắt Lâm An tuôn rơi như mưa, làm nhòe đi cả mặt kính hiển vi. Cô hiểu rồi. Hóa ra sau khi cô bị đánh bật trở lại tương lai, Tiêu Chiến đã không chết ngay lập tức. Trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời trên đài trảm, ông đã dùng chính dòng máu nóng đang trào ra từ lồng ngực mình, dùng ngón tay thay bút, vẽ lại hình bóng của cô lên bức họa khuyết danh mà ông luôn mang theo bên mình.
Ông không chết trong oán hận. Ông ra đi với hình bóng của cô và thành phố ánh sáng trong tim. Bức tranh này không phải là một danh tác mô tả sự bại trận, mà là một bức thư tình vượt qua ngàn năm định mệnh mà vị tướng quân gửi gắm cho người con gái đến từ tương lai.
"Tiêu Chiến... hóa ra ông chưa từng quên..." Lâm An ôm lấy khuôn mặt mình, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng khắp căn phòng ngầm cô độc. Cô nhìn vào bức tranh, nơi cô gái trong tranh và vị tướng quân dù đứng ở hai góc khác nhau, nhưng dưới ánh đèn, bóng của họ lại như đang hòa vào làm một.
---