Cụ Thượng nhìn Sơn, đôi mắt mờ đục rực lên một tia nhìn vừa nghiêm cẩn vừa xót xa. Cụ quay vào bệ thờ, vội vã rút ra một chiếc đinh đồng dài bằng gang tay—thân đinh phủ đầy gỉ xanh và khắc chít chít những dòng chữ Hán cổ.
"Đây là chiếc đinh yểm dự phòng của thành hoàng làng," Cụ Thượng dúi mạnh chiếc đinh vào lòng bàn tay đẫm máu của Sơn, giọng dồn dập. "Khi đến gò, mày phải vác cành tre cái cắm lại đúng vào vết cưa trên khối đá ngầm. Sau đó, dùng chiếc đinh đồng này đóng xuyên qua vết nối để khóa oán khí! Nhưng hãy nhớ: Oán linh dưới lòng đất sẽ dùng mọi ảo giác để nuốt chửng mày trước khi đinh ngập vào gỗ!"
*BANG!*
Mảng tường phía sau miếu sụp đổ hoàn toàn. Hàng chục cành tre gai như những cây giáo đen xì đâm xuyên qua làn khói vôi, quật ngã bệ thờ. Cụ Thượng bị lực văng hất ngã sang một bên, gào lớn: "ĐI NGAY! TRƯỚC KHÍ TRĂNG LẶN!"
Sơn không kịp ngoái đầu. Anh ôm chặt đoạn tre cái và chiếc đinh đồng, cầm theo con rựa bặt sắc rồi lao vút ra khỏi lỗ thủng trên tường miếu, đâm thẳng vào màn mưa bão đang cuồng xé đêm đen.
Gió sông Ráy rít lên từng hồi ghê rợn. Quanh anh, không gian như đảo lộn. Bụi tre quỷ không còn nằm yên ở bãi bồi nữa mà đã xòe rộng ra khắp lối đi. Những cành gai đen bóng như cào xé vào thịt da Sơn, mỗi bước chạy là một lần máu anh rơi xuống bùn lầy. Nhưng Sơn không dừng lại. Anh bấm sâu ngón chân vào đất, cắm đầu lao về phía gò cao—nơi cội nguồn của cấm kỵ.
Khi Sơn đặt chân lại trung tâm gò tre, cảnh tượng trước mắt khiến anh rụng rời.
Khối đá tròn ngầm giữa gò đã bị xới tung. Nơi vết cưa của cành tre cái bị chặt đêm qua, một luồng khí đen đặc quánh như nhựa đường đang trào ra nghi ngút. Dưới lòng đất, những tiếng gầm ồm ồm, u uất của hàng trăm oán linh bị giam cầm suốt năm trăm năm vang lên chấn động cả gò cao.
Sơn cắn chặt môi đến bật máu để giữ tinh thần tỉnh táo. Anh lao đến bên khối đá, nâng đoạn tre cái lên, cố gắng căn chỉnh vết cưa khớp với gốc tre đen.
*XÈO XÈO...*
Ngay khi hai mặt cưa chạm vào nhau, một luồng điện lạnh buốt xộc thẳng từ thân cây vào hai tay Sơn, đẩy anh ngã ngửa ra sàn đất.
Từ trong làn khói đen trào ra từ vết nứt, hình ảnh người mẹ già của anh hiện ra. Bà đang ho sặc sụa trong căn nhà tranh bị lửa đỏ bao trùm, giơ đôi tay gầy guộc về phía anh: "Sơn ơi! Cứu mẹ... Mẹ đau lắm con ơi!"
Sơn chết đứng, nước mắt trào ra: "Mẹ... Mẹ ơi!"
Anh định lao tới, nhưng ngón tay anh vô tình chạm vào chiếc đục bạc gắm trên chiếc đinh đồng lạnh ngắt. Sự lạnh giá ấy làm óc anh lóe lên lời dặn của cụ Thượng: *Oán linh sẽ dùng ảo giác để nuốt chửng mày!*
Sơn cắn mạnh vào lưỡi, vị chát đắng của máu tươi giúp anh bừng tỉnh. Ảo giác biến mất, trước mặt anh chỉ là khối đá ngầm đang bốc khói đen nghi ngút và bụi tre gai đang cuồng điên quật tới. Những cành gai nhọn quắt cắm sâu vào lưng, vào vai Sơn, kéo lê anh ra xa khỏi gốc cây.
"KHIÊM NHƯỜNG TRẢ MẠNG! KHÔNG ĐƯỢC LÙI LẠI!"
Sơn gầm lên một tiếng xé lòng. Anh gạt phắt cơn đau đớn, dùng chút sức lực cuối cùng của một người thợ đan, ghim chặt hai chân xuống bùn lầy. Anh chồm lên, ôm trọn lấy thân tre cái, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để ép vết cưa gắn chặt vào gốc.
Máu từ vết thương trên vai và tay Sơn chảy ròng rã, thấm đẫm vào vết nối giữa hai đoạn tre. Máu của kẻ trực tiếp phạm vào cấm kỵ đóng vai trò như chất keo ghim chặt lấy tà khí.
Sơn giơ chiếc đinh đồng gỉ xanh lên, chĩa thẳng vào điểm nối. Tay phải anh vơ lấy hòn đá to bằng nắm tay dưới đất, dồn hết hận thù, hối hận và lòng thành kính giáng mạnh xuống!
*BANG!*
Mũi đinh đồng đâm xuyên qua lớp da tre cứng như sắt. Một tiếng rít thất thanh vang lên từ sâu trong lòng đất, làm chấn động cả vùng bãi bồi sông Ráy.
*BANG! BANG!*
Sơn nén đau, giáng tiếp hai đòn đá nữa. Chiếc đinh đồng ngập sâu vào thân gỗ, ngập đến tận đầu đinh.
Ngay khoảnh khắc chiếc đinh cắm ngập hoàn toàn, ngọn lửa màu xanh lục bùng lên quanh vết nối rồi tắt phụt. Toàn bộ bụi tre gai xung quanh đang cuồng điên bỗng nhiên ngưng trệ. Những cành gai nhọn quắt đang cắm trên lưng Sơn từ từ rút lại, buông tha cho thân hình chằng chịt vết thương của anh.
Làn khói đen cuồn cuộn trôi ngược trở lại vào trong lòng đất. Khối đá ngầm khép chặt lại, phẳng lì như chưa từng có vệt nứt. Mưa rào trên trời tạnh hẳn, nhường chỗ cho những vệt mây mù tan đi, để lộ ánh trăng rằm tháng Tám nhợt nhạt đang lặn dần về phía bờ sông Tây.
Sơn kiệt sức, gục đầu vào gốc tre đen. Trong sự tĩnh lặng rợn người của gò cao, anh không còn nghe thấy tiếng gầm rít u oán nữa. Chỉ còn lại tiếng gió sông thổi qua hàng tre kẽo kẹt—một tiếng kẽo kẹt bình thản, trầm lắng của thiên nhiên ngàn năm.
---
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm chiếu sáng rực rỡ trên bãi bồi làng Cổ Am.
Dân làng kéo nhau ra gò tre cuối làng trong sự kinh ngạc. Gò tre gai vẫn đứng đó, sừng sững, đen đúa và lặng lẽ như suốt hàng trăm năm qua. Không ai biết đêm qua đã xảy ra cơn địa chấn tâm linh khủng khiếp thế nào, ngoại trừ những vệt máu khô đầm đìa đã ngấm sâu vào lớp lá mục dưới gốc cây.
Sơn được người ta tìm thấy khi đang nằm mê man bên cạnh gốc tre cái. Anh giữ được mạng sống, nhưng lưng và hai tay vĩnh viễn mang những vệt sẹo gai tre dọc ngang như một lời nhắc nhở khắc nghiệt về cấm quy.
Nhiều năm về sau, Sơn không bao giờ đụng tay vào rựa hay đục đẽo tre nữa. Anh chuyển sang làm nghề trồng thuốc Nam chữa bệnh cho người nghèo. Mỗi lần đi qua gò tre gai ở bãi bồi vào đêm muộn, nhìn thấy những cành tre rủ xuống ngáng đường, Sơn luôn thành kính lùi lại ba bước, cúi đầu rồi lặng lẽ đi vòng qua.
Anh hiểu rằng, có những ranh giới của đất trời và cổ xưa mà con người—dù túng quẫn hay kiêu ngạo đến đâu cũng tuyệt đối không được phép bước qua.