
Làng Cổ Am có gò tre gai trăm năm sừng sững ở cuối bãi bồi, nơi tích tụ âm khí và được cắm cọc phong thủy để trấn giữ huyệt địa độc từ thời phong kiến. Dân làng truyền tai nhau quy tắc bất di bất dịch: Đêm muộn đi qua gò tre, thấy cành rủ ngáng đường tuyệt đối không gạt, không bước qua, cũng không được động dao rựa vào thân tre. Sơn, một thợ đan lồng chim tài hoa nhưng túng thiếu, vì muốn tìm loại tre ngâm già đủ ba mươi năm không mối mọt để làm chiếc lồng tiến quan đổi đời, đã lén vác rựa vào gò tre trong đêm sương muộn. Anh chặt đứt một cành "tre cái" thẳng tắp—nơi gốc của một cụm tre gai đen xì nghiêng bóng xuống lòng sông. Cứ tưởng thoát nạn, nhưng ngay đêm hôm đó, gò tre gai bắt đầu "di chuyển". Không phát ra tiếng động lớn, vô số những chùm rễ tre dài ngoằn ngoèo, nhọn như kim khâu bò ngầm dưới lòng đất, đâm xuyên qua nền gạch, siết chặt lấy móng nhà Sơn. Đêm đến, những cành tre gai ngoài sân tự cọ xát vào mái tranh tạo thành tiếng kẽo kẹt như tiếng thì thào gọi tên anh. Sơn bàng hoàng nhận ra, anh không chỉ chặt một cây tre, mà đã đả thương một "linh thể" tích tụ trăm năm. Để cứu lấy mạng sống của mình và người thân trước khi bụi tre nuốt chửng ngôi nhà, Sơn buộc phải tìm cách trả lại cành tre cái và đối mặt với bí mật kinh hoàng bị chôn giấu dưới gốc gò tre từ thời vua Lê.