Sự tĩnh lặng bao trùm lấy phòng họp lớn của Thẩm Thị giống như khoảng không trước khi cơn bão đổ bộ.
Màn hình chiếu khổng lồ vẫn liên tục nhảy múa những con số tài khoản ngầm do chính Lục Cảnh Hào ký duyệt trong suốt ba tháng qua.
Tất cả các dòng tiền mua lại cổ phiếu Thẩm Thị không hề chảy về tài khoản của Tập đoàn Bách Thị như Cảnh Hào tính toán.
Chúng đã bị một quỹ đầu tư ma có trụ sở tại Thụy Sĩ — do Thẩm Hoài Niên sở hữu 100% cổ phần từ mười năm trước — nuốt chửng hoàn toàn.
Nói một cách khác, Lục Cảnh Hào không những không mua được Thẩm Thị, mà còn tự tay mang 60% thanh khoản tiền mặt của Tập đoàn Bách Thị dâng trọn cho Thẩm Hoài Niên.
Toàn bộ các cổ đông trong phòng họp bàng hoàng nhìn nhau, ánh mắt từ tuyệt vọng lập tức chuyển sang sùng bái tột cùng dành cho Thẩm Hoài Niên.
Nụ cười kiêu hãnh trên gương mặt Lục Cảnh Hào cứng đờ.
Đồng tử cậu co thắt lại, lồng ngực phập phồng vì cơn sóng ngầm đang cuộn trào dữ dội.
Chiếc đồng hồ Vacheron Constantin trên cổ tay cậu — thứ chi tiết nhỏ nhặt mà cậu đã vô tình để lộ trong đêm mưa ba tháng trước — hóa ra lại là vết nứt đầu tiên phá hỏng toàn bộ vở kịch hoàn hảo do cậu dựng lên.
"Chiếc đồng hồ..." Cảnh Hào thì thầm, giọng nói trầm xuống đến mức nguy hiểm.
"Ngay từ đêm mưa đó... anh đã biết?"
"Đúng vậy."
Hoài Niên thong thả cài lại chiếc cúc áo sơ mi ở cổ tay, tư thái kiêu hãnh của một kẻ săn mồi sành sỏi hoàn toàn đè bẹp sự hung hãn của con thú trẻ.
Cảnh Hào nhìn chăm chăm vào gương mặt góc cạnh tuyệt đẹp của Hoài Niên.
Sự bàng hoàng trong mắt cậu chầm chậm tan đi, thay vào đó là một ánh sáng điên rồ, cuồng nhiệt và si mê đến mức rợn người.
Cậu không hề tức giận vì bị gài bẫy.
Ngược lại, cảm giác bị người đàn ông này lật ngược thế cờ ngay trước phút chót khiến từng tế bào trong cơ thể cậu như bùng cháy.
"Xuất sắc... Thật sự quá xuất sắc, Thẩm Hoài Niên."
Cảnh Hào bật cười thành tiếng.
Tiếng cười trầm đục vang vọng khắp phòng họp khiến các cổ đông xung quanh phải nổi da gà.
Cảnh Hào đột ngột vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay Hoài Niên, kéo mạnh anh về phía mình.
Mặc kệ ánh mắt bàng hoàng của hàng chục con người có mặt trong phòng, Cảnh Hào ghé sát vào mặt Hoài Niên, ánh mắt rực lửa:
"Anh quả nhiên là Thẩm Hoài Niên mà em đã khao khát suốt năm năm qua."
"Nếu anh dễ dàng bị em đè bẹp như vậy, anh đã không xứng để em bỏ ra ba năm thanh xuân để nghiên cứu từng nụ cười, từng ánh mắt của anh."
"Chuyện tiền bạc này... Bách Thị chịu được." Cảnh Hào nhếch môi, nụ cười ngông cuồng bộc phát hoàn toàn.
"Nhưng Hoài Niên à, anh nghĩ thắng được một ván cờ tài chính là có thể thoát khỏi em sao?"
"Chiếc lồng này... em đan không chỉ bằng tiền. Em đan nó bằng cả cuộc đời em."
Hoài Niên nheo mắt nhìn cậu.
Cảm giác cổ tay bị siết chặt bởi sức mạnh vượt trội của thanh niên trẻ tuổi khiến anh nhận ra: con thú này dù thua trận thương trường, nhưng bản năng săn mồi của nó vẫn chưa hề bị dập tắt.
"Tháo tay ra, Thái tử Lục." Hoài Niên lạnh lùng cất giọng.
Cảnh Hào không buông, ngược lại còn cúi đầu, đặt một nụ hôn chớp nhoáng nhưng đầy tính chiếm hữu lên mu bàn tay anh trước mặt toàn bộ Hội đồng Quản trị.
"Hẹn gặp lại anh vào đêm tiệc từ thiện đỉnh núi tối nay, Chủ tịch Thẩm." Cảnh Hào thì thầm.
"Ván cờ thứ hai... mới chỉ bắt đầu thôi."
Cảnh Hào buông tay, xoay người bước đi dứt khoát out khỏi phòng họp.
Đoàn người của Bách Thị vội vã tháo chạy theo sau cậu trong sự bàng hoàng.
Hoài Niên đứng tại chỗ, khẽ đưa tay miết nhẹ vệt ấm áp do nụ hôn của Cảnh Hào lưu lại trên mu bàn tay.
Trái tim vốn đã đóng băng nhiều năm của anh... bất giác nảy lên một nhịp đập mãnh liệt.