Tiếng cạch lên đạn gọn lỏn xé tan bầu không khí tĩnh mịch của phòng điều khiển. Toàn bộ cơ thể Nam cứng đờ, từng sống lưng nổi gai óc dưới áp lực của một họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào mình.
"Đừng nhúc nhích. Bỏ chiếc rìu băng xuống, chậm thôi," giọng nói cất lên lần nữa, chất giọng ồm ồm, khàn đục của một kẻ đã lâu không trò chuyện với con người.
Qua quầng ánh sáng hắt ra từ chiếc đèn pin đeo trên đầu, Nam nhận ra một bóng người cao lớn ẩn nấp trong góc khuất sau cánh cửa tủ tài liệu. Hắn mặc chiếc áo da cừu cũ kỹ nồng nặc mùi mỡ động vật, khuôn mặt che kín bởi chiếc khăn rằn ố xám, chỉ để hở ra đôi mắt tiễn tỉa, đỏ ngầu những tia máu dại. Trên tay hắn là một khẩu súng rifle săn bắn Walther KKM—loại trang bị chuyên dụng của các thợ săn vùng cao.
Nam chầm chậm quỳ một chân xuống sàn, dùng hai ngón tay gỡ chiếc rìu băng bên hông thả xuống đất. RẶC. Chiếc rìu rơi xuống lớp nhựa bọc sàn bong tróc.
"Lùi lại ba bước. Hai tay để lên đầu," kẻ săn người ra lệnh.
Nam làm theo, ánh mắt anh đảo liên tục quanh căn phòng để tìm kiếm một lối thoát. Căn phòng điều khiển rộng chừng hai mươi mét vuông, cửa sổ bị ván gỗ đóng kín từ bên ngoài. Lối thoát duy nhất là cánh cửa chính, nhưng kẻ lạ mặt đang đứng chặn ngay góc chéo khống chế hoàn toàn tầm nhìn.
Kẻ lạ mặt tiến lại gần, dùng nòng súng gạt mạnh chiếc balo nặng nề trên lưng Nam xuống sàn. Hắn kéo khóa balo, ánh mắt lóe lên sự thèm khồng khi nhìn thấy bình ga dã ngoại, vài thỏi lương khô cao cấp, hai hộp thịt đóng hộp và cuộn dây thừng nylon.
"Khá đấy," hắn cất giọng cay đắng, nở một nụ cười nửa miệng ẩn sau lớp khăn. "Đồ dùng của dân du lịch chuyên nghiệp. Mấy đứa ngốc như mày và cái xác này..." hắn lấy gót giày hất mạnh vào chiếc ghế xoay chứa cái xác frozen của Đức, "...luôn mang theo những thứ ngon lành nhất."
"Anh là ai? Tại sao lại giết người và giăng bẫy SOS?" Nam cất giọng kiềm chế, cố gắng kéo dài thời gian để lấy lại sự bình tĩnh.
Kẻ săn người không đáp ngay. Hắn tháo chiếc găng tay da, vơ lấy thỏi lương khô trong balo Nam, dùng răng xé nát lớp vỏ nilon rồi ngấu nghiến nuốt chửng.
"Trận bão này kéo dài mười ngày rồi, thằng ngốc," hắn vừa hăm hở nhai vừa cất giọng lạnh ngắt. "Tất cả các tuyến đường xuống núi đã bị bão tuyết lấp phẳng. Máy bay cứu hộ không thể cất cánh. Nếu không có mồi nhử này... mày nghĩ tao lấy gì để sống qua cái nhiệt độ âm ba mươi độ này? Lương thực của đoàn khảo sát này đã hết từ tuần trước."
Nam bàng hoàng nhận ra sự tàn nhẫn trong tính toán của kẻ đối diện. Hắn không chỉ là một kẻ ám sát, hắn là một sinh vật đã bị bản năng sinh tồn nguyên thủy thao túng hoàn toàn. Hắn biến chiếc đài phát sóng thành một tấm lưới, dùng giọng nói của người chết làm mồi nhử để dụ những kẻ nhẹ dạ, có tinh thần nghĩa hiệp như Nam mang lương thực và trang bị sinh tồn dâng đến tận miệng.
"Mày đã có đồ tiếp tế rồi," Nam nói, ánh mắt dồn vào họng súng đang chĩa về phía ngực mình. "Hãy để tôi đi. Tôi hứa sẽ không..."
"Để mày đi?" Kẻ săn người ngắt lời, phát ra một tiếng cười sặc sụa tàn nhẫn. "Để mày chạy về báo công an hay dụ thêm người đến đây? Mày nghĩ tao ngu chắc? Trong vùng núi này, thêm một cái xác đông băng chỉ là một tai nạn do bão tuyết mà thôi."
Hắn nhếch môi, ngón trỏ bắt đầu siết nhẹ vào cò súng.
TẮT!
Ngay trong tích tắc quyết định giữa sống và chết, Nam không lùi lại. Anh đột ngột bấm vào nút công suất cực đại trên chiếc đèn pin siêu sáng đeo trên đầu.
Một luồng ánh sáng LED trắng với cường độ 2000 Lumens bùng lên đột ngột như một quả cầu lửa giữa căn phòng tối om.
"Á!"
Kẻ săn người bị luồng ánh sáng mạnh xé rách bóng tối đâm thẳng vào mắt. Đồng tử của hắn chưa kịp co lại, toàn bộ thị giác biến thành một màu trắng lóa hoàn toàn. Hắn giật mình nổ súng theo phản xạ.
ĐÙNG!
Viên đạn săn xé gió lao đi, ghim chặt vào chiếc máy thu phát sóng radio phía sau lưng Nam, bắn ra một chùm tia lửa điện cùng tiếng RẸT chói tai.
Nam tận dụng đúng một phần tư giây mù lóa của đối phương. Anh cúi gập người lao tới như một con báo săn mồi, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể thúc mạnh vai vào bụng kẻ săn người.
BỊCH!
Cả hai đổ ập xuống sàn nhà ngập rác. Khẩu súng rifle văng khỏi tay kẻ lạ mặt, trượt dài trên sàn băng và mất hút vào góc tối u uất của dãy hành lang bên ngoài.
Kẻ săn người gào lên trong tức giận. Dù bị mù lóa tạm thời, hắn vẫn là một kẻ có sức vóc vạm vỡ và kinh nghiệm cận chiến tàn bạo. Hắn dùng hai tay chộp lấy cổ áo lông vũ của Nam, giật mạnh rồi tung một cú đấm thẳng vào mặt anh.
BỐP!
Mũi Nam ê ả, vị chát đắng của máu tươi tức thì tràn ngập khoang miệng. Cú đấm mạnh đến mức làm chiếc đèn pin trên đầu Nam văng ra ngoài, rơi xuống sàn và rọi một luồng ánh sáng chếch lên trần nhà.
Hai người quật nhau dữ dội trên sàn nhà ngập băng giá. Kẻ săn người nhoài người leo lên trên, hai bàn tay thô ráp như hai gọng kìm siết chặt lấy cuống họng Nam.
"Khặc...!"
Không khí trong phổi Nam bị rút cạn từng đợt. Tầm nhìn của anh bắt đầu xuất hiện những vệt đen xoắn ốc. Cái lạnh của căn phòng kết hợp với sự ngạt thở đang nhanh chóng rút rụi sức lực của anh.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử, tay phải Nam quờ quạng trên sàn nhà gồ ghề. Ngón tay anh chạm vào một vật kim loại lạnh ngắt và sắc nhọn—chiếc rìu băng mà anh vừa thả xuống lúc nãy!
Nam nghiến chặt răng, dồn chút tàn lực cuối cùng vào cánh tay phải. Anh không dùng lưỡi rìu để chém, mà vung mạnh phần búa sắt phẳng ở phía sau cán rìu, đập thẳng vào thái dương của kẻ săn người.
BỐP!
Một tiếng động khốc liệt vang lên. Kẻ săn người rên lên một tiếng đau đớn, lực siết ở cổ Nam đột ngột nới lỏng. Hắn ôm lấy đầu, máu tươi từ vết thương trên thái dương chảy ròng ròng xuống mặt.
Nam đẩy văng thân hình nặng nề của đối phương ra khỏi người, bò trườn trên sàn nhà để hít lấy hít để những luồng không khí buốt giá. Anh vội vã vơ lấy chiếc đèn pin rơi dưới đất, vơ luôn chiếc rìu băng rồi lảo đảo lao ra khỏi phòng điều khiển.
"Mày... không thoát được đâu!" tiếng gào thét mất kiểm soát của kẻ săn người vọng lại từ phía sau, kèm theo tiếng bước chân nặng nề đuổi theo.
Nam lao chạy cuồng loạn dọc theo dãy hành lang tối om của trạm nghiên cứu. Anh không thể chạy ra ngoài ngay lúc này—bão tuyết âm 30 độ C bên ngoài mà không có balo chứa đồ giữ nhiệt và dụng cụ sinh tồn thì cũng đồng nghĩa với án tử hình. Anh cần tìm một vị trí cố thủ để thu hồi lại thế chủ động.
Nam quẹo gấp vào dãy nhà kho phía cuối hành lang. Căn phòng này đầy những thùng gỗ rỗng và dụng cụ cơ khí bỏ hoang.
SẦM!
Nam đóng chặt cánh cửa gỗ của nhà kho, nhanh chóng dùng một thanh sắt gỉ chèn ngang tay nắm cửa để làm chốt chặn tạm thời.
Anh gục xuống sau một đống thùng gỗ, thở dốc dồn dập. Máu từ mũi vẫn chảy xuống cằm, đông lại thành những hạt đỏ sẫm.
CẠCH... CẠCH...
Tiếng bước chân chậm rãi của kẻ săn người dừng lại ngay bên ngoài cánh cửa nhà kho. Hắn đã tìm thấy khẩu súng rifle. Tiếng kim loại của hộp đạn nạp vào nòng súng vang lên mượt mà và tàn nhẫn qua khe cửa gỗ.
"Mày trốn trong đó sao, nhiếp ảnh gia?" Giọng hắn thì thầm qua kẽ hở, lạnh lùng và đầy cợt nhả. "Căn phòng đó là một ngõ cấm. Mày tự nhốt mình vào quan tài rồi đấy."
ĐÙNG!
Một viên đạn săn xuyên thủng tấm cửa gỗ mỏng, xé nát chiếc thùng carton ngay phía trên đầu Nam. Mảnh gỗ vụn bắn tung xơ xác trong không gian hẹp.
Nam thu mình lại trong góc tối, hai tay ôm chặt lấy chiếc rìu băng. Trong cái lạnh chết người của đêm bão tuyết và sự đe dọa của họng súng ngoài cửa, anh hiểu rằng cuộc chiến này không còn là cuộc chiến với thiên nhiên nữa—đó là cuộc săn đuổi sinh tử giữa một kẻ điên cuồng và một người đang chiến đấu vì quyền được sống.