Cơn mưa bão kéo dài suốt ba ngày ba đêm cuối cùng cũng dứt. Tảng sáng, sương mù trên sông Đáy tan dần, nhường chỗ cho những vệt nắng sớm ửng hồng rọi xuống bến làng Mộc.
Bên bến sông, nơi từng diễn ra những nghi thức trừ tà ma mị và cái chết u uất của các trinh nữ, một chiếc bếp lò gạch cổ đã được nhóm lên. Ngọn lửa cháy bùng bùng từ những cành gỗ tía khô, tỏa ra làn khói màu tím nhạt quấn quýt lấy ngọn đa cổ thụ.
An đứng bên chiếc vạc đồng lớn chứa đầy nước sông Đáy đang sôi sùng sục. Xung quanh anh, người dân làng Mộc và toàn bộ người trong dòng họ Nguyễn Đăng đứng vây quanh trong sự im lặng thành kính.
Nằm cạnh vạc đồng là những nguyên liệu cuối cùng của công thức nhuộm Huyết Dụ: vỏ cây tía rừng giã mịn, nhựa gấc nếp cổ, và quan trọng nhất—tấm thẻ đồng vạch trần tội ác năm xưa cùng mảnh lụa đỏ thu được dưới lòng sông.
Ông Cần bước lại gần, hai tay dâng lên một cối gốm nhỏ chứa giọt máu hòa nguyện của những người trưởng tộc dòng họ Nguyễn Đăng—một lời tạ tội chân thành và muộn màng gửi đến vong linh người đã khuất.
"Bác Cần, thả vào đi," An cất giọng trầm tĩnh.
Cụ già run rẩy trút chén máu hòa tạ tội vào vạc nước đang sôi.
XÈO...
Làn nước sông Đáy trong vạc lập tức chuyển sang một màu đỏ huyết dụ rực rỡ, trong vắt như ngọc bích. Không hề có mùi tanh nồng của oán hận, mà một hương thơm ngào ngạt của hoa mẫu đơn rừng bùng lên, lan tỏa khắp một vùng bến sông, mang theo cảm giác ấm áp và thanh thản đến kỳ lạ.
An đón lấy dải vải lụa màu trắng ngà do chính tay Cúc—cô gái vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần đêm qua tự tay dệt nên. Anh thong thả thả dải lụa vào lòng vạc đồng.
Dưới sự nhịp nhàng của chiếc thoi gỗ trong tay An, dải lụa từ từ hút trọn lấy sắc đỏ của nếp nhuộm cuối cùng. Màu đỏ huyết dụ hiện lên kiêu hãnh, mềm mại như mây, tỏa sáng dưới ánh mặt trời buổi sớm.
"Màu Huyết Dụ chân chính..." Ông Bát thợ lặn đứng cạnh đó thốt lên, hai mắt rơm rớm nước mắt. "Gần một thế kỷ rồi... tôi mới lại được thấy màu lụa của cô Mận."
An vớt dải lụa đỏ hoàn chỉnh ra khỏi vạc, trải dài trên mặt nước sông Đáy.
Thật kỳ diệu, dải lụa không hề chìm. Nó nổi bồng bềnh trên mặt nước trôi gợn sóng, như một vệt lụa đỏ dát vàng chảy dài theo dòng sông về phía hạ lưu.
Từ giữa lòng sông, trong làn hơi nước bốc lên dưới ánh nắng sớm, hình bóng cô Mận hiện lên lần cuối. Cô mặc chiếc áo bà ba màu trắng thanh khiết, mái tóc đen dài cài một bông hoa mẫu đơn rừng. Khuôn mặt cô mỉm cười nhẹ nhàng—một nụ cười giải thoát, không còn chút u uất hay thù hận.
Bóng hình ấy gật đầu chào An, rồi từ từ tan biến vào ánh sáng rực rỡ của ngày mới.
Một tháng sau.
An trở lại Hà Nội, mang theo những trang nhật ký nghiên cứu hoàn chỉnh về nghệ thuật nhuộm lụa Huyết Dụ—một di sản văn hóa đã được trả lại đúng giá trị lịch sử của nó.
Căn phòng làm việc của anh ngập tràn ánh nắng. Trên mặt bàn gỗ là tấm hình chụp bến sông Mộc bình yên, cùng một mảnh lụa đỏ Huyết Dụ nhỏ được đóng khung kính trân trọng.
Lời nguyền đẫm máu kéo dài gần một thế kỷ đã chính thức khép lại. Dòng họ Nguyễn Đăng đã lập một tấm bia tạ tội và cầu siêu cho Mận ngay sát bến sông, trả lại sự bình yên vốn có cho ngôi làng cổ ven sông Đáy.
Hoàng hôn xuống, An đứng bên cửa sổ, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi. Anh mỉm cười, nhấp một ngụm trà nóng. Anh biết rằng, bóng tối của thù hận dù có sâu thẫm đến đâu, cũng sẽ phải tan biến khi sự thật và lòng vị tha được thắp sáng.