Sự dịu dàng của Hàn Vũ giống như một liều thuốc phiện, nó khiến Lâm Hạ say sưa đến mức mất đi toàn bộ khả năng phòng bị của một đứa trẻ từng lớn lên từ đáy xã hội. Cô tin anh vô điều kiện, tin vào từng ánh mắt, từng lời hứa hẹn về một tương lai tươi đẹp sau khi tốt nghiệp. Thế nhưng, hạnh phúc càng trọn vẹn thì những rạn nứt vô hình lại càng trở nên đáng sợ khi chúng xuất hiện.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ đầu học kỳ hai của năm ba. Vụ án các nữ sinh mất tích hàng loạt vẫn là một bóng đen kinh hoàng bao trùm lên ngôi trường. Số nạn nhân đã tăng lên con số bốn, và tất cả bọn họ đều có một điểm chung: họ đều là những cô gái vô cùng xinh đẹp, nổi bật và có một bộ phận cơ thể hoàn mỹ đến mức cực đoan — người thì có đôi mắt biết nói, người có mái tóc mượt mà như suối, người lại có đôi bàn tay búp măng không tì vết.
Lâm Hạ bắt đầu nhận thấy những điều bất thường diễn ra xung quanh mình. Đầu tiên là mùi hương trên người Hàn Vũ. Dạo gần đây, bên cạnh mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc, trên quần áo của anh thường xuyên vương vất một mùi hương rất lạ — mùi của cồn y tế, mùi của foc môn dùng để bảo quản tiêu bản sinh học, hòa lẫn với một mùi tanh ngọt cực kỳ nhạt mà một đứa con gái nhạy cảm như cô không thể nào nhầm lẫn được. Đó là mùi của máu.
“Vũ, dạo này anh bận dự án ở bệnh viện của gia đình lắm sao?” – Lâm Hạ vừa chỉnh lại cổ áo sơ mi cho anh trước giờ lên lớp, vừa vô tình hỏi.
Hàn Vũ nhìn cô, đôi mắt anh nheo lại sau lớp kính gọng vàng, nụ cười vẫn hoàn hảo không một tì vết: “Ừ, cha anh đang giao cho anh quản lý một phòng thí nghiệm nghiên cứu mô phỏng sinh học mới. Sao thế em?”