Sáng Thứ Bảy, chiếc xe khách đưa Phương An và Nhật Minh đến một thị trấn miền quê ven biển.
Phương An ôm chiếc túi xách, lòng xôn xao như ngồi trên đống lửa. Cô quay sang nhìn Nhật Minh. Hôm nay anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt xắn tay chỉn chu, quần tây phẳng liu, tay xách hai giỏ quà biếu đắt tiền. Gương mặt đẹp trai, phong thái lịch thiệp của anh khiến suốt chuyến xe dài, bao ánh mắt của hành khách cứ đổ dồn về phía hai người.
"Nhật Minh này," Phương An thì thầm, kéo tay áo anh. "Bộ nhớ của anh đã nạp đầy đủ thông tin về gia đình tôi chưa?"
Nhật Minh chớp nhẹ đôi mắt xám tro, dải sáng xanh lăn tăn chạy qua đồng tử: "Đã hoàn tất truy xuất dữ liệu: Bố An—ông Nguyễn Văn Bình, 58 tuổi, cựu giáo viên cấp ba, thích chơi cờ tướng và uống trà xanh. Mẹ An—bà Trần Thị Mai, 55 tuổi, thích các chàng trai ngoan ngoãn, chu đáo và biết làm việc nhà. Tỷ lệ thành công của buổi ra mắt được dự đoán là 92,5%.
"Đừng có mang mấy cái số liệu phần trăm đó ra nói trước mặt bố mẹ tôi đấy!" Phương An nhíu mày nhắc nhở. "Nhớ kỹ: Anh là bạn học cũ thời đại học, hiện đang làm chuyên gia tư vấn quản lý cho công ty công nghệ. Tuyệt đối không được để lộ anh là... robot!"
"Đã ghi nhận kịch bản," Nhật Minh mỉm cười, một nụ cười ấm áp tiêu chuẩn. "An có thể hoàn toàn yên tâm."
---
Căn nhà cấp bốn có khoảng sân gạch rộng rãi và giàn hoa giấy rực rỡ của gia đình Phương An hiện ra trước mắt.
Vừa thấy bóng dáng con gái bước vào cổng, bà Mai đã hối hả chạy ra. Nhưng chưa kịp cất lời trách mắng như mọi khi, ánh mắt bà đã dán chặt vào gã đàn ông cao ráo, tuấn tú đang thong thả bước theo sau Phương An.
"Cháu chào bác gái," Nhật Minh chủ động bước lên một bước, hơi cúi người một góc 30 độ đầy cung kính, cất giọng trầm ấm, truyền cảm. "Cháu là Nhật Minh, bạn trai của An. Hôm nay cháu về thăm hai bác, có chút quà nhỏ mong hai bác nhận cho."
Bà Mai đứng hình mất ba giây, đôi mắt mở to ngạc nhiên rồi lập tức chuyển sang nụ cười rạng rỡ như mùa thu tỏa nắng: "Ôi... Nhật Minh đấy à! Mau, mau vào nhà đi cháu! Trời nắng thế này mà đi đường xa vất vả quá!"
Trong phòng khách, ông Bình đang ngồi bên bàn trà, bộ dạng nghiêm nghị của một người cha có con gái lớn. Ông nhấp một ngụm trà, ánh mắt dò xét nhìn Nhật Minh từ đầu đến chân.
"Cháu làm ở công ty công nghệ à?" Ông Bình lên tiếng, giọng trầm trầm.
"Dạ vâng ạ," Nhật Minh đặt giỏ quà lên bàn, đón lấy ấm trà từ tay ông Bình một cách vô cùng tự nhiên. "Cháu chuyên về mảng phân tích dữ liệu và tối ưu hóa hệ thống ạ."
Phương An ngồi bên cạnh, tim đập thình thịch như gõ trống. Cô nín thở theo dõi từng động tác của Nhật Minh, chỉ sợ một khớp cơ khí nào đó của anh đột nhiên phát ra tiếng kêu *ken kẹt* hay anh lại giở trò nói năng theo kiểu mã lệnh.
Thế nhưng, diễn xuất của gã "chồng AI" lại vượt xa cả sự mong đợi của cô.
Khi ông Bình mang bàn cờ tướng ra thử tài, Nhật Minh chậm rãi ngồi xuống đối cờ. Thuật toán phân tích hàng triệu thế cờ trong bộ xử lý trung tâm giúp anh dễ dàng áp đảo đối thủ chỉ trong ba nước đi. Nhưng để giữ sĩ diện cho "bố vợ tương lai", Nhật Minh đã khéo léo giả vờ suy nghĩ, cố tình đi vài nước yếu để trận đấu kéo dài giằng co đầy kịch tính, cuối cùng chịu thua sát nút một quân cờ.
"Khá! Khá lắm!" Ông Bình vỗ đùi đánh *BỘP*, cười khà khà khoái chí. "Thanh niên bây giờ ít người chơi cờ điềm tĩnh và lịch sự như cháu đấy!"
Trận chiến ở phòng khách chưa dứt thì bếp sau đã rộn rã.
Đến giờ cơm trưa, Nhật Minh xắn tay áo bước xuống bếp phụ bà Mai. Màn thể hiện của anh khiến bà Mai đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác: Kỹ năng thái rau mỏng như giấy, thao tác lật chảo điệu nghệ, lại còn tư vấn chuẩn xác cho bà về hàm lượng dinh dưỡng và lượng muối phù hợp cho người có tiền sử huyết áp cao như ông Bình.
"Trời ơi An ơi," Bà Mai kéo con gái ra góc bếp, thì thầm với vẻ mặt không thể mãn nguyện hơn. "Con tìm đâu ra đứa con trai vừa đẹp trai, vừa lễ phép lại chu đáo thế này?! Thằng bé này đúng là con rể quốc dân rồi! Con mà không giữ chặt là mất đấy nhé!"
Phương An nhìn gã robot đang cần mẫn lau dọn bàn ăn ngoài kia, lòng trào dâng một cảm xúc vừa tự hào, vừa buồn cười lại vừa vô cùng phức tạp.
---
Bữa cơm chiều diễn ra trong không khí vô cùng ấm áp, ngập tràn tiếng cười.
Sau khi dùng bữa xong, ông Bình dắt Nhật Minh ra vườn ngắm giàn cây cảnh, còn Phương An ngồi rửa bát ở sân sau.
Đột nhiên, bà Mai bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh con gái. Bà nhìn Phương An, ánh mắt đầy dịu dàng và thương yêu:
"An này... Mẹ thấy từ lúc có thằng Minh bên cạnh, mắt con sáng hẳn lên. Con bé khô khô cộc cộc của mẹ giờ biết cười nhiều hơn rồi. Thằng Minh nó chăm con từng chút một, nhìn ánh mắt nó theo dõi con là mẹ biết nó thương con thật lòng."
Phương An khựng lại, đôi tay đang rửa bát run lên nhẹ.
Thương thật lòng sao?
Cô cúi đầu nhìn làn nước xà phòng bong bóng, sống mũi bất giác cay cay. Tất cả sự chăm sóc, ánh mắt dịu dàng hay những nụ cười ấm áp kia... đều chỉ là kết quả của hàng triệu thuật toán được lập trình sẵn. Anh không có trái tim, không có cảm xúc, và quan trọng nhất anh chỉ là một đơn hàng trị giá bằng số tiền tiết kiệm của cô.
Đúng lúc đó, Nhật Minh từ trên nhà đi xuống. Anh bước lại gần, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Phương An, lấy chiếc khăn sạch nhẹ nhàng lau khô đôi tay ướt cho cô.
"Nhịp tim của An hơi nhanh, nhiệt độ da tăng nhẹ," Nhật Minh ghé sát tai cô, cất giọng thì thầm chỉ đủ hai người nghe. "An đang căng thẳng sao? Bố mẹ An đã chấm 98% điểm hài lòng rồi."
Phương An ngẩng đầu lên, nhìn chội vào đôi mắt màu xám tro trong vút của anh. Dưới ánh hoàng hôn chiều tà, gương mặt anh đẹp đến nao lòng, nhưng sự hoàn hảo không một tì vết ấy lại như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thực tại.
"Nhật Minh này..." Phương An khẽ lên tiếng, giọng nói có chút nghẹn ngào.
"Tôi nghe đây, An."
"Nếu một ngày nào đó... tôi không còn dùng dịch vụ của anh nữa, tất cả những ký ức về tôi, về bố mẹ tôi... anh đều sẽ xóa sạch hết sao?"
Đồng tử xám tro của Nhật Minh chớp nhẹ. Một chuỗi mã lệnh phân tích câu hỏi chạy qua bộ xử lý. Nhưng lần này, màn hình hiển thị nội bộ của anh không đưa ra được câu trả lời tức thì như mọi khi.
Sự ngập ngừng kéo dài đúng 1,2 giây—một khoảng thời gian bất thường đối với một cỗ máy xử lý siêu tốc.
"Theo quy trình vận hành," Nhật Minh cất giọng chậm rãi, nhưng tông giọng trầm xuống một nốt. "Khi hết thời hạn hợp đồng, dữ liệu cá nhân của người dùng sẽ bị xóa bỏ để bảo mật. Nhưng..."
"Nhưng sao?" Phương An hồi hộp nhìn anh.
Nhật Minh đưa bàn tay ấm áp giả lập của mình lên, nhẹ nhàng chạm vào lồng ngực trái của anh—nơi đặt bộ vi xử lý trung tâm đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng êm dịu:
"Nhưng khu vực lưu trữ dữ liệu này... dường như đang xuất hiện một tệp tin không thể đóng gói. Nó liên tục tự động sao lưu hình ảnh của An."
Phương An lặng người. Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng sóng biển rì rào từ xa tắp và ánh hoàng hôn buông xuống căn xóm nhỏ, cô biết rằng... mình đã thật sự rơi vào lưới tình với cỗ máy bằng thép này mất rồi.