
Ánh đèn pin LED của đoàn khảo sát như một lưỡi dao mỏng, rạch một đường trắng lóa giữa màn đêm vĩnh cửu của lòng đất. Ở độ sâu hơn 40 mét dưới chân núi Sóc Sơn, không khí không còn mang theo mùi lá mục hay hơi ẩm của đất đá, mà là một thứ mùi vị gỉ sét, kim loại lạnh lẽo và đặc quánh. Nó là mùi của thời gian đã bị phong tỏa.
Kiến đứng bất động, luồng hơi thở của anh phả ra một làn khói mỏng dưới ánh đèn. Anh là một kỹ sư cơ học cổ đại, một kẻ dị biệt trong giới khảo cổ – người không quan tâm đến gốm sứ hay văn hóa tín ngưỡng, mà chỉ say mê cách người xưa “lập trình” thế giới. Anh đã mất 10 năm để lần theo những ghi chép vụn vỡ về một “Kiến trúc sư bóng đêm” thời Lý, kẻ từng bị vua chúa lưu đày vì dám xây dựng những ngôi mộ không cần người canh giữ mà vẫn bất khả xâm phạm.
"Kiến, máy đo địa chấn cho thấy mật độ đá ở bức tường phía trước cao gấp đôi bình thường," Tuấn – gã trợ lý trẻ tuổi đầy tham vọng thì thầm, bàn tay cầm thiết bị run lên vì phấn khích. "Nó không phải là một bức tường xây. Nó là một khối đúc."
Kiến không trả lời ngay. Anh tiến tới gần vách đá. Anh không dùng búa, mà dùng đôi bàn tay trần – thứ công cụ nhạy cảm nhất của anh để cảm nhận. Dưới lớp bùn đất, anh cảm nhận được những rãnh nhỏ, đều đặn đến mức phi lý. Đó không phải vết đục thủ công, đó là vết cắt bằng cơ khí chính xác. Khi anh gạt bỏ lớp bùn cuối cùng, một miếng đồng thau nguyên khối lộ ra, rực rỡ dưới ánh đèn pin.
Nó không phải là vật trang trí. Nó là một bánh răng. Một hệ thống bánh răng phức tạp được khớp nối vào vách đá theo một mật mã hình học mà ngay cả những siêu máy tính hiện đại cũng phải mất hàng tháng để giải mã.
"Đây không phải mộ," Kiến lẩm bẩm, giọng anh khàn đi vì xúc động. "Đây là một bộ đếm. Người ta không chôn người ở đây. Người ta chôn một cỗ máy vào dòng chảy thời gian."
Trong nhóm, Lan – nữ kiến trúc sư bước lên, ánh mắt cô đầy vẻ hoài nghi. "Kiến, anh chắc chứ? Chúng ta đã khảo sát ba tháng trời, tốn hàng tỷ đồng chỉ để tìm một cái lăng mộ. Nếu đây chỉ là một cỗ máy cơ khí cổ đại, thì tại sao nó lại nằm sâu trong lòng đất, cách xa bất kỳ khu dân cư nào?"
"Vì nó cần sự cô lập," Kiến đáp, mắt không rời khỏi những bánh răng đang ẩn hiện dưới vách đá. "Những người thợ xây mộ này... họ không xây mộ để bảo vệ xác chết khỏi bọn trộm. Họ xây dựng nơi này để giam giữ một sự kiện. Một 'nghịch lý' nào đó không được phép xảy ra trong lịch sử."
Anh lấy từ trong túi ra một bộ dụng cụ kim loại nhỏ. Bàn tay anh di chuyển với sự điềm tĩnh chết người. Kiến không tìm cách phá khóa; anh tìm cách "đọc" nó. Anh hiểu ra rằng hệ thống này không vận hành bằng chìa khóa, mà bằng áp suất. Mỗi cái lẫy trên tường là một piston bằng thạch anh, được nối với các khoang chứa thủy ngân bên dưới sàn.
Khi Kiến ấn nhẹ vào miếng đồng, một tiếng rít khẽ thoát ra. Không phải tiếng cửa đá mở, mà là tiếng luồng khí áp suất cao đang di chuyển bên trong các ống dẫn bằng đá.
Cạch.
Tiếng động ấy không lớn, nhưng nó vang dội như một phát súng trong không gian kín. Ngay lập tức, một cảm giác bất an ập đến. Kiến cảm thấy sự thay đổi của áp suất khí quyển ngay trên màng nhĩ mình.
"Lùi lại!" anh hét lớn.
Nhưng đã quá muộn. Phiến đá che cửa hầm nặng hàng chục tấn đột ngột trượt xuống. Không có một hạt bụi nào văng ra, không có một rung chấn nhỏ. Cánh cửa đá đóng kín một cách hoàn hảo đến mức đáng sợ. Ánh sáng của thế giới bên ngoài biến mất, thay thế bởi sự tối tăm tuyệt đối.
Trong giây phút đó, một âm thanh trầm thấp, đều đặn bắt đầu vang lên từ dưới chân họ. Rè... rè... rè...
Đó là tiếng của hàng nghìn bánh răng đồng, vốn đã ngủ yên hàng ngàn năm, nay đang bắt đầu quay trở lại. Những cột đá hoa cương trong sảnh chờ bắt đầu chuyển động, xoay tròn theo trục của chúng. Không gian xung quanh nhóm người bỗng chốc trở nên méo mó. Họ cảm thấy sàn nhà rung chuyển không phải vì động đất, mà vì sự dịch chuyển của toàn bộ kiến trúc.
"Kiến! Cửa bị khóa rồi! Chúng ta bị nhốt rồi!" Tuấn hoảng loạn lao tới, dùng hết sức lực đập tay lên bề mặt đá lạnh lẽo.
Kiến đứng bất động, ánh đèn pin của anh quét qua các cột đá đang xoay. Anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: các bức tường không đứng yên. Chúng đang co lại. Hệ thống cơ khí này đang thực hiện một lệnh "thu hồi". Nó đang dọn dẹp tất cả những gì không thuộc về kiến trúc của nó.
"Đừng đụng vào bất cứ thứ gì!" Kiến hét lên, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Đây là một hệ thống tự điều chỉnh. Bất kỳ tác động nào từ bên ngoài vào lúc này sẽ chỉ khiến bánh răng quay nhanh hơn. Chúng ta đang lọt vào một 'trục thời gian' của ngôi mộ."
"Anh đang nói cái quái gì thế?" Lan gào lên, sự sợ hãi khiến khuôn mặt cô nhợt nhạt dưới ánh đèn pin. "Máy đo địa chấn... nó... nó đang báo lỗi! Tất cả các thông số đều đang quay ngược!"
Kiến nhìn vào màn hình máy quét của Tuấn. Những con số về thời gian, về độ sâu, về nhịp tim của họ đang nhảy múa điên cuồng. Các con số không tăng lên, chúng đang giảm dần.
"Ngôi mộ này không chứa quan tài," Kiến nói, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ kinh hãi khi nhận ra ý đồ của những người thợ cổ đại. "Nó chứa một khoảng lặng của lịch sử. Và khi chúng ta bước vào, chúng ta đã trở thành một phần của bộ đếm đó. Cỗ máy này được thiết kế để 'hủy' những kẻ xâm nhập bằng cách ép họ đi ngược về điểm bắt đầu... cho đến khi họ không bao giờ tồn tại."
Tiếng bánh răng mỗi lúc một lớn hơn, nghiền nát sự yên tĩnh của lòng đất. Các bức tường xung quanh họ giờ đây đã thu hẹp lại đáng kể, chỉ còn cách mỗi người vài mét. Kiến cảm thấy một luồng gió lạnh từ dưới các rãnh thủy ngân bốc lên, mang theo mùi của sự cổ xưa – mùi của những thứ đã chết từ rất lâu trước khi họ sinh ra.
Anh hiểu rằng đây không phải là một thử thách để sống sót. Đây là một canh bạc với định mệnh. Nếu họ không tìm ra cách đảo ngược hoặc làm dừng hệ thống cơ khí này trong vòng vài phút tới, toàn bộ căn phòng sẽ co lại đến mức không còn một khoảng trống nào. Họ sẽ bị nghiền nát, không phải bởi đá, mà bởi sức ép của thời gian bị bẻ cong.
"Tuấn, cho tôi xem bản đồ khảo sát lúc nãy!" Kiến ra lệnh.
Tuấn run rẩy đưa tấm bản đồ. Kiến nhìn lướt qua những đường nét kiến trúc hình học phức tạp mà anh đã dành cả đời để nghiên cứu. Anh bắt đầu nhận ra một quy luật. Những người thợ xây mộ không xây dựng nó theo không gian 3 chiều. Họ xây nó theo hình xoắn ốc của một chiếc đồng hồ quả lắc.
"Lan, Tuấn, nghe đây!" Kiến quay lại, ánh mắt anh rực sáng trong bóng đêm. "Chúng ta không thể phá hủy nó. Chúng ta phải hòa vào nó. Các người thấy những bánh răng kia không? Chúng không quay ngẫu nhiên. Chúng quay theo nhịp thở của thủy ngân dưới sàn."
"Anh điên rồi!" Lan hét lên khi một cột đá khổng lồ vừa sượt qua vai cô, nghiền nát chiếc túi dụng cụ của cô thành bột.
"Không! Tôi đang tìm cách giải mã nó!" Kiến lao về phía một thanh đòn bẩy bằng thạch anh nằm ngay sát vách đá đang chuyển động. "Họ đã để lại một lối thoát. Một lỗ hổng trong hệ thống cơ học này. Nó nằm ở trung tâm của 'điểm không'."
Kiến đặt bàn tay lên thanh đòn bẩy. Nó rung lên bần bật dưới lòng bàn tay anh, truyền vào cánh tay anh sự rung động của hàng triệu bánh răng đang hoạt động phía sau bức tường. Anh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận nhịp điệu của cỗ máy – một nhịp điệu hoàn hảo, tinh vi và tàn độc.
"Chúng ta phải nhảy vào đó," Kiến nói, giọng anh gần như là một lời thì thầm.
"Nhảy vào đâu?" Tuấn hỏi, giọng lạc đi.
Kiến chỉ vào rãnh trượt thủy ngân đang cuộn xoáy ở giữa phòng. "Vào trong cái rãnh đó. Đó là trung tâm truyền động của ngôi mộ. Nếu chúng ta đi theo dòng thủy ngân, nó sẽ dẫn chúng ta đến trục chính. Chỉ ở đó, chúng ta mới có thể làm chậm lại vòng quay của các bánh răng."
Nhìn vào dòng chất lỏng bạc lấp lánh đang trườn đi như một con rắn khổng lồ dưới sàn, cả nhóm người chết lặng. Đó là một quyết định sinh tử. Nhảy vào một hệ thống cơ khí đang nghiền nát mọi thứ, hay đứng đây chờ đợi bị các bức tường đá ép thành những mảnh vụn lịch sử.
Kiến không đợi họ. Anh là kẻ đã dẫn họ đến đây, và anh cũng là kẻ duy nhất hiểu được giá trị của sự điên rồ này. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỉ sét thấm vào lồng ngực, rồi tung người nhảy thẳng vào rãnh trượt thủy ngân.
Khoảnh khắc bàn chân anh chạm vào dòng thủy ngân lạnh buốt, thế giới xung quanh anh bỗng chốc đảo lộn. Những bánh răng đồng khổng lồ phía trên đầu anh như những lưỡi dao tử thần, đang quay cuồng với tốc độ chóng mặt. Kiến không còn thấy căn phòng nữa. Anh thấy những mảnh ghép của thời gian đang trôi đi, thấy những kỹ sư cổ đại đang đứng đó, nhìn anh bằng đôi mắt không cảm xúc.
Họ đã đợi anh từ hàng ngàn năm trước. Họ đã xây dựng cái bẫy này không phải để giữ vàng bạc, mà để giữ lại những kẻ như anh – những kẻ dám tò mò về những nghịch lý mà tạo hóa muốn che giấu.
Kiến cảm nhận được sức mạnh của cỗ máy đang bao bọc lấy mình. Anh không còn là một kỹ sư khảo sát. Anh đã trở thành một linh kiện trong cỗ máy cổ đại này. Và giờ, trò chơi chỉ mới bắt đầu.