Cảm giác khi rơi vào dòng thủy ngân không phải là sự ngạt thở của nước, mà là một cú sốc nhiệt đột ngột thấu đến tận xương tủy. Kim loại lỏng nặng trịch, đặc quánh và lạnh ngắt ôm trọn lấy cơ thể Kiến, đẩy anh trượt đi với một vận tốc đáng sợ qua một hệ thống ống dẫn ngầm dốc đứng. Không gian tối sầm lại, chỉ có tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của hàng vạn bánh răng đồng đang ma sát vào nhau ngay bên ngoài lớp vỏ đá mỏng manh.
Kiến bám chặt hai tay vào các gờ đá được chạm khắc dọc theo rãnh trượt để hãm bớt đà lao. Đôi mắt anh cay xè vì hơi độc bốc lên từ thủy ngân, nhưng bộ não vẫn duy trì một sự tỉnh táo đến cực đoan. Anh đang di chuyển bên trong "trục truyền động" – huyết mạch của toàn bộ cỗ máy thời gian này.
*Rẹt!*
Một thanh đồng sắc lẹm từ vách ống bất ngờ thụt ra rồi thu vào chỉ cách mặt Kiến chưa đầy một gang tay. Nếu phản xạ chậm hơn một nhịp, khuôn mặt anh đã bị cắt lìa. Những người thợ xây dựng ngôi mộ này không chỉ tạo ra một cái bẫy vô tri; họ đã lập trình một hệ thống phản ứng nhạy bén như thể cỗ máy này đang sống, đang hô hấp và đang chủ động tiêu diệt kẻ xâm nhập.
Sau gần một phút trượt dài trong chóng mặt, dòng thủy ngân đột ngột đổ sập vào một không gian rộng lớn hơn, hất văng Kiến ra khỏi rãnh trượt.
Anh lăn vài vòng trên một sàn đá nhám, thở hổn hển, ho sặc sụa và vội vàng bật chiếc đèn pin trên đầu lên. Ánh sáng trắng xanh rọi phá màn đêm, hé lộ một khung cảnh khiến tim Kiến như ngừng đập.
Đây không phải là một căn phòng dưới lòng đất. Đây là **trái tim của cỗ máy**.
Trước mắt Kiến là một không gian hình cầu khổng lồ, cao tới vài chục mét, vách đá xung quanh được đục đẽo hoàn toàn thành những bậc thang đồng tâm. Hàng nghìn chiếc bánh răng lớn nhỏ – từ những chiếc bánh răng nhỏ xíu bằng đồng thau mạ vàng cho đến những khối hợp kim nặng hàng chục tấn đang khớp nối vào nhau, quay cuồng với một thứ nhịp điệu cơ học hoàn hảo đến mức lạnh lùng. Ở chính giữa tâm cầu, một trụ đá khổng lồ cắm thẳng từ trần xuống đáy, trên thân trụ khắc chi chít những biểu tượng thiên văn và công thức toán học cổ đại.
"Kiến! Có nghe thấy tôi không, Kiến?!"
Tiếng thét từ ống dẫn phía trên dội xuống, phá vỡ tiếng ầm ầm của kim loại. Ngay sau đó, Tuấn và Lan lần lượt bị dòng thủy ngân hất văng xuống sàn, nằm thở dốc ở góc phòng. Cả hai người đều ướt sũng, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, quần áo rách tươm.
Tuấn lồm cồm bò dậy, ôm lấy cánh tay đang rớm máu, hoảng loạn nhìn xung quanh: "Đây... đây là cái quái gì thế này? Chúng ta đang ở trong một nhà máy đồng hồ à? Lối ra đâu, Kiến? Lối ra ở đâu?!"
"Không có lối ra theo nghĩa thông thường đâu, Tuấn," Kiến đứng vững lại, giọng anh khô khốc, ánh mắt vẫn dán chặt vào cột trụ trung tâm. "Chúng ta đang đứng bên trong bộ nhớ của cỗ máy."
Lan co ro góc tường, đôi chân run lẩy bẩy không đứng vững nổi: "Bộ nhớ? Anh điên rồi sao? Chẳng có cỗ máy nào hoạt động không ngừng nghỉ suốt hàng ngàn năm mà không cần nhiên liệu cả! Nó lấy năng lượng từ đâu chứ?"
"Từ sự thay đổi của trọng lực và áp suất địa tầng," Kiến bước chậm rãi về phía cột trụ trung tâm, giải thích bằng chất giọng của một kẻ đang bị ám ảnh. "Những người thợ thời Lý không dùng phép thuật. Họ dùng vật lý thực nghiệm. Quả đồi Sóc Sơn này thực chất là một khối đối trọng khổng lồ. Cỗ máy này vận hành dựa trên sự dịch chuyển của các lớp địa chất bên trên, biến năng lượng tự nhiên của trái đất thành vòng quay vĩnh cửu của bánh răng. Và chúng ta... chúng ta chính là ngoại lực bất ngờ làm sai lệch chu kỳ của nó."
Đúng lúc đó, toàn bộ hệ thống bánh răng khổng lồ đột ngột khựng lại một nhịp.
*Cạch... cạch... roẹt!*
Tiếng động cơ gầm rú dữ dội hơn gấp bội. Những chiếc bánh răng trên vách cầu không còn quay đều đặn nữa; chúng bắt đầu đảo chiều, quay ngược lại với tốc độ chóng mặt. Từ trên trần nhà, hàng nghìn khối đá nhỏ bắt đầu rơi lộp bộp xuống sàn như một trận mưa đá.
"Nó đang tự hủy!" Tuấn hét lên khi một mảnh bánh răng văng ra, cắm phập vào bức tường đá cách đầu cậu ta chỉ vài centimet. "Cỗ máy này sắp sập rồi! Mau tìm đường thoát đi, nếu không chúng ta sẽ bị chôn sống ở đây!"
"Không phải tự hủy," Kiến nheo mắt, quan sát dòng chữ khắc trên trụ trung tâm đang phát sáng mờ ảo dưới ma sát của nhiệt độ. "Nó đang *reset* (khởi động lại). Khi chúng ta rơi vào trục truyền động, chúng ta đã làm gián đoạn vòng lặp tính toán của nó. Bây giờ, hệ thống đang tự động dọn dẹp 'lỗi' và lỗi đó chính là chúng ta."
Một tiếng rít sắc lạnh vang lên từ phía dưới sàn nhà. Kiến cúi đầu xuống và bàng hoàng nhận ra những rãnh thủy ngân xung quanh chân họ đang bốc hơi. Một lớp sương độc màu tím nhạt bắt đầu tràn lên từ các khe nứt, mang theo một thứ mùi hắc đặc trưng của lưu huỳnh và axit cổ đại. Khí độc đang dâng lên rất nhanh, nuốt chửng từng bậc thang đồng tâm từ dưới lên.
"Lên trên!" Kiến gầm lên, không còn thời gian để chần chừ. "Trụ trung tâm có các bậc thang xoắn ốc. Đó là đường duy nhất dẫn lên đỉnh cầu! Nhanh lên!"
Ba người bắt đầu lao đi. Kiến chạy bạt mạng dẫn đầu, đôi tay bám chặt vào các gờ đá gồ ghề trên thân trụ trung tâm để kéo cơ thể nặng nhọc leo lên cao. Phía sau anh, Tuấn và Lan vừa khóc vừa bám theo, tiếng thở dốc hòa lẫn với tiếng gầm thét của cỗ máy đang điên cuồng xay nát mọi thứ xung quanh.
Mỗi một mét leo lên là một lần họ phải đối mặt với hiểm nguy. Những thanh đòn bẩy bằng đồng từ các bánh răng thỉnh thoảng lại văng ra như những lưỡi dao chém ngang không trung, ép họ phải né tránh trong đường tơ kẽ tóc. Khí độc màu tím bên dưới đã dâng đến lưng chừng cột trụ, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi ăn mòn các chi tiết kim loại.
Khi họ leo được nửa đoạn đường, cột trụ trung tâm bỗng rung chuyển dữ dội. Một chiếc bánh răng khổng lồ bên phía vách trái bị kẹt bởi một khối đá rơi xuống, khiến toàn bộ trục quay của nó lệch khỏi quỹ đạo.
*Rầm!*
Một lực ly tâm khủng hất văng Tuấn khỏi bậc thang. Cậu ta hét lên một tiếng kinh hoàng, tay khua khoắng trong không trung rồi rơi tự do xuống khoảng không bên dưới – thẳng vào biển khí độc và những bánh răng đang quay cuồng.
"TUẤN!" Lan hét ngất đi, cô đứng khựng lại trên bậc đá, hai tay bám chặt vào vách trụ, toàn thân mềm nhũn vì tuyệt vọng.
Kiến quay phắt lại. Anh nhìn xuống dưới. Tuấn đã biến mất trong làn sương tím đặc quánh, chỉ còn vang lên tiếng bánh răng nghiến ken két đinh tai nhức óc. Không còn thời gian để đau buồn, không còn khoảng trống nào cho sự hoảng loạn. Cỗ máy không dừng lại vì bất kỳ ai. Nó đang tăng tốc.
"Đứng lên, Lan! Muốn chết ở đây sao?!" Kiến lao tới, nắm chặt cổ tay Lan, dùng hết sức bình sinh xốc cô dậy và kéo cô tiếp tục leo lên như một kẻ điên.
Họ không còn cảm giác ở chân tay. Phổi họ như đang cháy rực lên vì hít phải không khí loãng và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Ngay phía trên đầu họ, một khoảng sáng hình tròn mờ ảo bắt đầu hiện ra – điểm cuối của trục trung tâm, nơi có vẻ như là lối thoát duy nhất nối liền với thế giới bên ngoài.
Nhưng khi Kiến với tới mép của vòng tròn sáng đó, anh nhận ra một sự thật tàn nhẫn: không có bầu trời nào chờ đợi họ ở phía trên cả.
Đó chỉ là một tấm kính thạch anh dày ba lớp, bên trên phủ đầy đất đá và rễ cây cổ thụ – và nó đang bị khóa chặt bởi một cơ chế đòn bẩy ngược chiều từ phía bên ngoài. Muốn đẩy được nó ra, họ phải cần một lực ép khổng lồ mà hai con người kiệt sức không thể nào tạo ra nổi bằng tay không.
Tiếng gầm rú của cỗ máy ở bên dưới bỗng chốc im bặt. Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy không gian.
Kiến ngẩng đầu lên nhìn lớp kính thạch anh, rồi cúi xuống nhìn cỗ máy đang ngừng quay bên dưới. Anh hiểu ra quy luật cuối cùng của trò chơi này: cỗ máy không tự động mở cửa cho kẻ xâm nhập. Nó chỉ mở ra khi đã hấp thụ đủ "năng lượng" của những kẻ vi phạm để hoàn tất chu kỳ vĩnh cửu của nó.
Và dưới lớp sương độc kia, Tuấn đã không còn nữa. Còn anh và Lan... họ đang đứng ở ranh giới cuối cùng của một cỗ máy không bao giờ tha thứ cho con người.