
Trong một chuyến khảo sát địa chất tại vùng núi đá vôi Sóc Sơn, nhóm nghiên cứu của Kiến – một chuyên gia về cơ học cổ đại – đã vô tình phát hiện ra cửa vào của một ngôi mộ không tên. Ngôi mộ này không hề có quan tài, không có châu báu, mà toàn bộ cấu trúc bên trong là một hệ thống đòn bẩy và bánh răng đồng khổng lồ, vận hành theo cơ chế "thời gian ngược". Khi nhóm vừa bước vào, cửa mộ đóng sập lại. Họ phát hiện ra rằng, mỗi khi họ di chuyển về phía trước để tìm lối ra, các bức tường phía sau lại tự động sắp xếp lại, tạo ra một căn phòng mới hoàn toàn khác biệt. Họ không bị nhốt trong một cái lồng đá, họ bị nhốt trong một "bánh răng thời gian". Càng cố tìm cách thoát ra, họ càng đi ngược về thời điểm trước khi ngôi mộ được xây dựng. Để sống sót, Kiến phải giải mã được ngôn ngữ cơ học của những người thợ xây mộ cổ – những kẻ đã thiết kế nơi này để bẫy những "kẻ dư thừa" đi lạc vào dòng chảy thời gian của họ.