Không khí trong buồng cầu trung tâm đặc quánh lại đến mức ngộp thở. Sau tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, sự im lặng bất chợt bao trùm không gian ngầm lại mang một thứ áp lực còn đáng sợ hơn gấp bội. Đó là sự tĩnh lặng của một cỗ máy khổng lồ vừa hoàn tất xong một chu kỳ tàn sát và đang chờ đợi con mồi tiếp theo tự sa lưới.
Lan ngả người vào vách đá lạnh ngắt của cột trụ trung tâm, hai mắt đỏ hoe, thở dốc từng hơi đứt quãng. Sự suy sụp tột độ sau cái chết của Tuấn đã rút cạn toàn bộ sức lực của cô.
"Chúng ta... chúng ta kẹt thật rồi, Kiến ạ," giọng Lan nghẹn lại, lạc đi trong không gian tối tăm. "Chẳng có lối ra nào cả. Phía trên là thạch anh đặc, bên dưới là vực thẳm và khí độc... Chúng ta sẽ chết ở đây, chôn vùi cùng với đống sắt vụn này."
Kiến không đáp lời. Anh bám chặt hai tay vào gờ đá, ngẩng mặt lên nhìn tấm kính thạch anh dày ba lớp đang bít kín khoảng sáng mờ ảo ở đỉnh trụ. Đôi mắt anh không mang vẻ tuyệt vọng của Lan, mà ánh lên một sự tập trung tột độ, sắc bén như lưỡi dao.
Anh đang tính toán. Không phải tính toán cách đập vỡ tấm kính – điều đó là bất khả thi với sức lực con người mà là giải mã logic cơ học của nó.
"Lan, nghe tôi nói này," Kiến quay lại, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên quyết kéo cô thoát khỏi cơn hoảng loạn. "Cỗ máy này không được thiết kế để giam cầm chúng ta vĩnh viễn. Nó được thiết kế để *loại bỏ* sai số. Việc Tuấn biến mất... hệ thống đã ghi nhận đó là một phần 'năng lượng cân bằng' được dung nạp."
Lan trân trân nhìn Kiến, ánh mắt đượm vẻ hoang mang: "Ý anh là gì? Mạng sống của con người với nó chỉ là những con số để cân bằng hệ thống sao?"
"Đúng vậy," Kiến gật đầu, đưa tay chạm vào các rãnh khắc chi chít trên thân cột trụ. "Những người thợ xây dựng ngôi mộ này không phải ác quỷ. Họ là những bậc thầy về cơ học và toán học. Họ biết rằng bất kỳ công trình nào đi ngược lại thời gian đều sẽ tạo ra những nghịch lý. Để duy trì sự tồn tại của nghịch lý đó, cỗ máy cần một 'điểm neo'. Và nãy giờ, chúng ta đã đi sai hướng khi cố chống lại nó."
Kiến lùi lại một bước, chỉ tay xuống phía dưới chân cột trụ, nơi làn sương độc màu tím đã ngừng dâng và đang dần rút lui vào các khe bánh răng. "Chúng ta không thể phá hủy hệ thống từ bên ngoài. Chúng ta phải đi đến **Điểm Không** (Zero Point) – tâm điểm của toàn bộ trục truyền động, nơi lực ly tâm và lực trọng trường triệt tiêu lẫn nhau. Chỉ ở đó, cánh cửa cơ học mới chuyển động theo chiều ngược lại."
"Nhưng... nhưng làm thế nào để xuống đó khi xung quanh toàn là bánh răng và vực thẳm?" Lan hoảng hốt hỏi.
Kiến không trả lời bằng lời nói. Anh tháo chiếc thắt lưng da bản lớn trên người, vòng qua một thanh đòn bằng đồng nhô ra từ vách trụ, rồi buộc chặt một đầu vào cổ tay Lan.
"Anh tính làm gì?!" Lan hoảng sợ giãy giụa.
"Tin tôi đi," Kiến nhìn thẳng vào mắt Lan, đôi mắt đầm đìa mồ hôi nhưng vô cùng kiên định. "Tôi sẽ đưa cô xuống đó. Cỗ máy cần một sự trao đổi cuối cùng để mở khóa. Nếu tôi đoán không lầm, Điểm Không nằm ngay phía sau guồng quay chính của bánh răng trung tâm."
Nói dứt lời, không đợi Lan kịp phản ứng, Kiến dùng hết sức đẩy cô dịch chuyển sang một gờ đá an toàn hơn, đồng thời buông tay khỏi bệ bám, buông mình thả rơi tự do xuống khoảng không gian bên dưới – thẳng hướng tâm của cỗ máy.
"KIẾN!" Lan hét lên xé ruột xé gan, bàn tay cô bị siết chặt bởi đoạn thắt lưng chằng qua thanh đồng, giữ cô lơ lửng giữa không trung.
Sự rơi tự do kết thúc trong tích tắc. Kiến không rơi xuống vực thẳm hay biển khí độc, mà đúng như anh phỏng đoán, cơ thể anh lao thẳng vào một khoang trống hình cầu nhỏ nằm lọt thỏm ngay giữa tâm điểm của hệ thống bánh răng đồng.
Tại đây, không có tiếng gầm rú của kim loại. Không có sự rung chuyển của địa tầng. Mọi thứ tĩnh lặng đến kỳ lạ. Hàng triệu tia sáng khúc xạ qua các thấu kính thạch anh ngầm chiếu thẳng vào tâm điểm này, tạo ra một không gian lơ lửng, không trọng lực.
Đó chính là "Điểm Không" – trái tim thực sự của cỗ máy thời gian.
Ở chính giữa Điểm Không là một khối cầu bằng đồng thau được khắc vô số biểu tượng lịch sử. Kiến chới với bám lấy khối cầu, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để nhấn nó lún sâu xuống một khe rãnh khớp nối hình tròn.
*Rắc... cạch... roẹt!*
Bên ngoài khoang trống, toàn bộ cỗ máy khổng lồ ngầm dưới lòng đất bỗng khựng lại một nhịp đột ngột. Tiếng bánh răng nghiến ken két vang lên lần cuối cùng trước khi chuyển từ trạng thái nghịch chiều sang thuận chiều.
*Rầm!*
Phía trên đỉnh trụ, tấm kính thạch anh dày ba lớp bị đẩy bật ra bởi một lực nén áp suất khí cực lớn từ bên dưới, văng tung tóe lên mặt đất cùng những lớp đất đá và rễ cây cổ thụ. Ánh sáng tự nhiên – ánh nắng rực rỡ của thế giới bên ngoài lần đầu tiên sau nhiều giờ đẫm máu và nghẹt thở đã chiếu thẳng xuống lòng hầm sâu.
Lan bàng hoàng nhìn lên khoảng sáng hình tròn mở rộng phía trên, rồi cúi xuống nhìn khoang trung tâm.
Kiến đang đứng đó, tay vẫn giữ chặt khối cầu đồng. Gương mặt anh lấm lem bùn đất và mồ hôi, nhưng trên môi nở một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện. Cỗ máy đã ngừng quay. Nghịch lý đã được giải quyết. Vòng lặp thời gian đã được khép lại bằng sự thấu hiểu của con người đối với trí tuệ cổ đại.
"Xuống đây, Lan!" Kiến ngẩng đầu lên, cất tiếng gọi lớn vọng lên phía trên. "Chúng ta về nhà thôi."