Đêm đã về khuya, không gian trong căn pent-house chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Thẩm Mạn sau khi uống thuốc đã ngủ thiếp đi trong phòng ngủ chính.
Lục Chiêu rón rén bước ra khỏi phòng khách, ánh mắt gã dừng lại trước cánh cửa gỗ sồi đóng kín của phòng làm việc — nơi lưu giữ bản thiết kế độc quyền "Khu Vườn Ánh Sáng".
Đây chính là lý do gã hạ mình đóng vai một người bảo mẫu.
Chỉ cần có được bản phác thảo này, tập đoàn Lục Thị của gã sẽ nắm chắc chiến thắng trong dự án đấu thầu quốc tế trị giá hàng trăm triệu đô la, đập tan mọi sự nỗ lực của Thẩm Mạn.
Lục Chiêu rút từ trong túi ra một chiếc chìa khóa vạn năng nhỏ, nhẹ nhàng tra vào ổ khóa phòng làm việc.
*Cạch.*
Tiếng chốt cửa bật mở khẽ khàng.
Gã lách người vào trong, cẩn thận đóng cửa lại và bật chiếc đèn pin nhỏ trên điện thoại.
Căn phòng làm việc của Thẩm Mạn ngập tràn bản vẽ, mô hình kiến trúc và các mẫu chất liệu vải, gỗ, đá.
Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun lớn giữa phòng, một cuộn giấy vẽ cao cấp được đặt ngay ngắn dưới chiếc chặn giấy bằng thủy tinh.
Lục Chiêu bước lại gần, nhẹ nhàng mở cuộn giấy ra.
Dưới ánh đèn pin mờ nhạt, bản vẽ "Khu Vườn Ánh Sáng" hiện lên với những đường nét tinh xảo, bố cục ánh sáng và không gian được tính toán đến mức hoàn hảo bẩm sinh.
Đó không chỉ là một dự án kiến trúc thương mại, mà là một tác phẩm nghệ thuật đong đầy cảm xúc, nơi ánh sáng thiên nhiên được dẫn dắt qua từng khe cửa để chữa lành tâm hồn con người.
Lục Chiêu chết lặng nhìn vào bản vẽ.
Nếu gã thắng cuộc đấu thầu này bằng cách đánh cắp đứa con tinh thần của một cô gái đang bị mù tạm thời, gã có còn là chính mình nữa không?
Hơn nữa, nụ cười thanh thản của Thẩm Mạn khi uống bát canh chiều nay bất ngờ hiện lên trong tâm trí gã, như một bản án lương tâm đâm thấu qua sự lạnh lùng của gã.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên ngoài hành lang.
Lục Chiêu giật mình, vội vàng cuộn tròn bản vẽ lại như cũ, tắt đèn pin điện thoại và lách người nấp sau tấm rèm cửa dày cộp.
Cánh cửa phòng làm việc mở ra.
Thẩm Mạn trong bộ đồ ngủ màu trắng mỏng mảnh, tay cầm chiếc gậy dò đường, chậm rãi bước vào phòng.
Dường như cơn đau mắt khiến cô tỉnh giấc giữa đêm.
Cô mò mẫm bước đến bên bàn làm việc, hai bàn tay run rẩy vươn ra ôm lấy cuộn giấy vẽ "Khu Vườn Ánh Sáng".
"Vẫn còn đây..." Thẩm Mạn thì thầm một mình trong bóng đêm, giọng nói chứa đựng sự lo âu tột cùng.
"Ánh sáng của mình... mình không thể để mất nó..."
Cô gục đầu xuống mặt bàn gỗ, hai vai khẽ run lên vì những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.
Sự sợ hãi khi phải sống trong bóng tối, áp lực từ dự án và nỗi cô đơn bọc kín lấy cô gái trẻ.
Đứng sau tấm rèm cửa, Lục Chiêu chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy.
Trái tim gã như bị ai đó siết chặt, đau đớn đến nghẹt thở.
Gã nhận ra, đằng sau vẻ ngoài kiêu hãnh và gai góc mà cô luôn trưng ra trước mặt gã trên thương trường, Thẩm Mạn chỉ là một cô gái nhỏ bé đang gồng mình chống lại sự khắc nghiệt của số phận.
Lục Chiêu bước ra khỏi tấm rèm, chậm rãi tiến lại gần bàn làm việc.
Gã không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ cởi chiếc áo khoác len trên người mình ra, nhẹ nhàng phủ lên đôi vai đang run rẩy của cô.
Thẩm Mạn giật mình, hoảng hốt ngẩng đầu lên:
"Ai... Ai đó?!"
"Là tôi, Thẩm tiểu thư," Lục Chiêu hạ giọng, cất giọng trầm ấm dịu dàng nhất.
"Tôi nghe thấy tiếng động nên vào xem. Đêm lạnh lắm, sao cô lại ra đây?"
Nhận ra hương thơm gỗ tuyết tùng quen thuộc của "anh Lâm", Thẩm Mạn dần bình tĩnh lại.
Cô không đẩy chiếc áo khoác ra, mà ngược lại, siết chặt lấy gấu áo ấm áp, nức nở cất giọng:
"Anh Lâm... tôi rất sợ... Tôi sợ mắt mình sẽ không bao giờ sáng lại được nữa... Tôi sợ Lục Chiêu và những kẻ ngoài kia sẽ cướp mất dự án của tôi..."
Lục Chiêu quỳ một bên chân xuống bên cạnh chiếc ghế của cô, đưa hai bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thẩm Mạn.
Gã nhìn thẳng vào đôi mắt ẩn sau lớp băng gạc của cô, cất lời thề từ tận đáy lòng:
"Tôi hứa với cô, Thẩm tiểu thư. Sẽ không một ai có thể cướp mất bản thiết kế của cô. Lục Chiêu... hay bất kỳ ai khác... đều không thể."
Trong khoảnh khắc ấy, vị Tổng tài kiêu ngạo đã đưa ra quyết định của đời mình: Gã sẽ không đánh cắp bản vẽ này nữa.
Gã sẽ ở lại đây, bảo vệ cô và đứa con tinh thần của cô — cho đến khi ánh sáng trở lại trong đôi mắt cô, dù giá phải trả có là thân phận thật của gã bị bóc trần.