Hai tuần tiếp theo tại đảo Jeju trôi qua như một giấc mơ êm đềm nhất trong cuộc đời của cả hai.
Sau cơn sốt đêm đó, ranh giới lạnh lẽo giữa Tae-jun và Seo-ah hoàn toàn sụp đổ. Dù không ai chính thức thốt ra lời quay lại, nhưng những hành động chăm sóc thầm lặng, những ánh mắt trao nhau mỗi sáng và nhịp sống êm đềm trong căn nhà cổ đã tự tay gắn kết hai mảnh vỡ tâm hồn trở lại làm một.
Tae-jun tuân thủ nghiêm ngặt yêu cầu nghỉ ngơi của giáo sư. Anh không chạm vào hồ sơ bệnh án, thay vào đó, anh trở thành "trợ lý" bất đắc dĩ cho kiến trúc sư Seo-ah. Mỗi sáng, khi sương mờ còn giăng trên những quả cam chín mọng, Tae-jun lại giúp cô xách thước đo, bê những chậu hoa cẩm tú cầu và dọn dẹp đá núi lửa trong sân.
Một buổi chiều nắng đẹp, bầu trời Jeju xanh trong không một gờn mây. Seo-ah ngồi trên chiếc ghế gỗ dưới gốc cây cam cổ thụ, cặm cụi phác thảo những đường nét cuối cùng cho bản vẽ quy hoạch cảnh quan homestay. Tae-jun bước ra từ nhà chính, trên tay cầm hai ly nước cam tươi mát lạnh do chính tay anh vắt.
Anh đặt ly nước xuống bàn, lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh cô, ghé mắt nhìn vào bản vẽ. Trên tờ giấy A3, khu vườn hiện lên tuyệt đẹp với những lối đi rải sỏi trắng, những tường rào bằng đá đen được phủ xanh bởi dây leo, và trung tâm khu vườn là một chiếc xích đu gỗ đặt dưới bóng cây cam.
"Đẹp lắm," Tae-jun khẽ cất giọng khen ngợi, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào góc bản vẽ. "Em đã thổi hồn vào căn nhà cũ kỹ này."
Gió biển Seogwipo lại thổi qua khu vườn cam, mang theo vị mặn mòi và hương thơm tươi mát của mùa hè. Cơn mưa rào mùa hè ở Jeju đã hoàn toàn tạnh rã, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh, rực rỡ và tràn ngập ánh nắng của tình yêu hồi sinh.