Sáng hôm sau, trận giông bão kinh hoàng đêm qua càn quét qua đảo Jeju đã rút đi, nhường chỗ cho một khoảng không u uất và ẩm ướt. Những đám mây xám xịt vẫn che phủ rặng núi Hallasan, và cái lạnh đầu mùa tràn về khiến từng cơn gió biển thổi qua khe cửa đều mang theo vị tê tái.
Seo-ah tỉnh dậy trên chiếc sofa ở phòng khách. Khớp xương lưng cô đau nhói vì nằm sai tư thế cả đêm, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng là gì so với sự xáo trộn mãnh liệt trong tâm trí. Câu chuyện về mẹ của Tae-jun, sự thật về sự ra đi của cô và cả ánh mắt vụn vỡ của anh đêm qua liên tục quay mòng mòng trong đầu cô như một bộ phim quay chậm.
Cô gấp gọn chiếc chăn mỏng, định bụng ra dọn dẹp đống bản vẽ rồi xin phép rời đi trước khi bầu không khí trở nên gượng gạo hơn. Tuy nhiên, gian nhà chính lại tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Đồng hồ đã chỉ hơn tám giờ sáng, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Tae-jun. Một người luôn giữ kỷ luật giờ giấc nghiêm ngặt như bác sĩ phẫu thuật sẽ không bao giờ ngủ nướng đến giờ này.
Một cảm giác bồn chồn khó tả thôi thúc Seo-ah bước về phía căn phòng ngủ ở cuối hành lang. Cánh cửa gỗ mở hé một khoảng nhỏ.
"Tae-jun?" Seo-ah khẽ gõ cửa, cất giọng gọi.
Không có tiếng trả lời. Cô đánh táo tợn đẩy cửa bước vào. Căn phòng bài trí vô cùng đơn sơ với một chiếc giường gỗ lớn và kệ sách chất đầy tài liệu y khoa bằng tiếng Anh. On giường, Tae-jun đang nằm co quắp, bộ quần áo ướt sũng đêm qua đã được thay ra nhưng mái tóc anh vẫn còn ẩm ướt. Làn da vốn dĩ trắng trẻo của anh lúc này ửng đỏ một cách bất thường, đôi lông mày nhíu chặt lại như đang phải chịu đựng một cơn đau dữ dội.
Seo-ah hốt hoảng bước lại gần, đặt bàn tay lên trán anh.
Nhiệt độ nóng rát truyền qua lòng bàn tay khiến cô giật mình lùi lại. Tae-jun đang lên cơn sốt cao đến tột cùng. Việc dầm mưa chịu lạnh đêm qua để che bạt tài liệu cho cô, cộng thêm tình trạng kiệt sức mãn tính và sự sụp đổ tâm lý sau khi biết toàn bộ sự thật đã hạ gục hoàn toàn thể trạng của vị bác sĩ kiên cường này.
Lời thì thầm yếu ớt, đứt quãng của gã đàn ông vốn luôn kiêu hãnh và lạnh lùng khiến lòng Seo-ah đau như cắt. Lớp vỏ bọc mạnh mẽ, gai góc mà cô cố gắng xây dựng suốt bảy năm qua hoàn toàn vỡ tan thành ngàn mảnh. Cô vội vàng nắm lấy bàn tay nóng hổi của anh, giọng nói vỡ nấc:
"Tôi không đi! Tôi ở đây với anh! Anh đợi chút, tôi đi lấy nước và thuốc!"
Seo-ah chạy đôn chạy đáo khắp căn nhà. Cô tìm thấy hộp sơ cứu y tế trong tủ bếp, pha một chậu nước ấm rồi vắt khô chiếc khăn bông nhỏ. Suốt bốn tiếng đồng hồ sau đó, cô không rời anh dù chỉ một bước. Cô cẩn thận lau mồ hôi trên trán, cổ và hai cánh tay anh, đút từng thìa nước ấm và thuốc hạ sốt cho anh, rồi lại cặm cụi vào bếp nấu một nồi cháo hành nóng hổi.
Nằm trên giường, trong cơn mê man của sốt cao, Tae-jun liên tục nói nhảm. Anh gọi tên cô, anh nhắc lại những kỷ niệm cũ từ thời cả hai còn là những sinh viên nghèo chia nhau từng ly cà phê ở Seoul, và anh dằn dằn tự trách bản thân vì đã không bảo vệ được cô trước áp lực gia đình. Từng lời nói ngô nghê trong cơn mê của anh như những mũi kim đâm thấu tâm can Seo-ah.
Đến giữa trưa, nhiệt độ trên người Tae-jun bắt đầu hạ bớt. Anh chìm vào một giấc ngủ sâu và bình yên hơn. Seo-ah ngồi gục bên cạnh mép giường, bàn tay vẫn để mặc cho Tae-jun đan chặt lấy không rời.
Ngắm nhìn gương mặt thanh tú nhưng chìm trong mệt mỏi của anh ở cự ly gần, Seo-ah khẽ giơ ngón tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt ve hàng mi dày và sống mũi cao thẳng của anh. Cô nhận ra một điều tàn nhẫn rằng: Dù thời gian có trôi qua bao lâu, dù cô có cố gắng trốn chạy đến tận cùng thế giới, trái tim cô vẫn luôn đập vì người đàn ông này.
Chiều muộn, ánh nắng hoàng hôn đỏ thẫm đâm xuyên qua lớp mây xám, rọi những vệt sáng ấm áp vào gian phòng ngủ. Tae-jun chậm rãi tỉnh giấc. Cơn đau đầu dường như đã dịu đi rất nhiều, và điều đầu tiên anh cảm nhận được là hơi ấm quen thuộc đang bao bọc lấy bàn tay mình.
Anh quay đầu sang. Seo-ah đang gục đầu bên mép giường ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, mái tóc dài xõa tung trên ga giường trắng. Tae-jun ngơ ngác nhìn gian phòng, nhìn chậu nước ấm và bát cháo đã nguội trên bàn, rồi lại nhìn người con gái đang nắm chặt tay mình.
Trái tim vị bác sĩ trào dâng một sóng cảm xúc mãnh liệt. Anh nhẹ nhàng nhúc nhích, dùng bàn tay tự do vuốt nhẹ mái tóc cô.
Seo-ah giật mình tỉnh giấc. Nhìn thấy Tae-jun đã mở mắt, ánh nhìn hoàn toàn tỉnh táo, cô vội vàng buông tay anh ra, đứng dậy kiểm tra nhiệt độ trán anh: "Anh tỉnh rồi sao? Thấy trong người thế nào? Còn sốt không?"
Tae-jun không trả lời. Anh đột ngột giơ tay ra, kéo mạnh cổ tay cô khiến Seo-ah ngã nhoài vào lồng ngực ấm áp của anh. Anh ôm chặt lấy cô, vục mặt vào mái tóc thơm mùi thảo mộc, hít một hơi thật sâu.
"Tôi không sao rồi," Tae-jun thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ. "Cảm ơn em... vì đã không bỏ đi."
Seo-ah giật mình trước cách xưng hô "em - tôi" đã mất từ bảy năm trước. Cô cố gắng đẩy nhẹ lồng ngực anh ra nhưng Tae-jun càng ôm chặt hơn.
"Seo-ah, nghe tôi nói này," Tae-jun cất giọng kiên định, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt cô. "Bảy năm trước, em đã vì tương lai của tôi mà chọn cách rời đi. Nhưng em chưa từng hỏi tôi xem tương lai mà không có em thì có ý nghĩa gì hay không. Mẹ tôi đúng hay sai không còn quan trọng nữa, vì cuộc đời tôi do tôi tự quyết định. Lần này, tôi nhất định không buông tay em ra nữa."
Seo-ah nhìn thấy sự chân thành và tình yêu mãnh liệt bùng cháy trong mắt anh. Nhớ lại những lời nói trong cơn mê của anh, những giọt nước mắt nghẹn ngào cuối cùng cũng vỡ ùa khỏi bờ mi cô.