
Giữa lòng Seoul phồn hoa và hối hả, Kang Tae-jun được xem là một biểu tượng tài năng của Bệnh viện Đại học Quốc gia. Một bác sĩ phẫu thuật chấn thương chỉnh hình với đôi bàn tay vàng, luôn xuất hiện trong bộ blouse trắng phẳng tắp, ánh mắt điềm tĩnh đến mức lạnh lùng. Nhưng đằng sau sự hoàn hảo đến tàn nhẫn ấy là một trái tim đã ngừng rung động suốt bảy năm ròng. Áp lực vô hình từ những ca mổ kéo dài xuyên đêm cùng vết thương lòng chưa bao giờ khép miệng khiến anh rơi vào trạng thái kiệt sức hoàn toàn. Để cứu rỗi bản thân trước khi gục ngã, Tae-jun quyết định xin nghỉ phép dài hạn, rời bỏ ánh đèn phẫu thuật chói lóa để trở về ngôi nhà cổ của gia đình ẩn mình giữa những vườn cam bạt ngàn tại đảo Jeju. Trái ngược với sự ngột ngạt của phòng mổ là thế giới tự do, khoáng đạt của Yoon Seo-ah. Với tư cách là một kiến trúc sư quy hoạch cảnh quan tự do, Seo-ah mang vẻ đẹp phóng khoáng như làn gió biển, nhưng bên trong lại khoác lên mình lớp gờ gai góc để che đậy sự cô độc thâm căn cố đế. Cô tìm đến Jeju không chỉ vì một dự án cải tạo không gian sống, mà còn để trốn chạy khỏi những hoài niệm dằn xé về mối tình đầu dang dở thời niên thiếu. Định mệnh khéo léo sắp đặt cho hai đường thẳng tưởng chừng đã rẽ hai hướng ngược nhau lại va vào nhau giữa một chiều mưa rào mùa hè ở Jeju. Ngôi nhà cổ mà Tae-jun tìm về nghỉ dưỡng lại chính là công trình mà Seo-ah đang chịu trách nhiệm thiết kế lại cảnh quan. Bảy năm xa cách, những giận hờn, hiểu lầm và cả nỗi nhớ nhung đè nén bấy lâu vỡ ùa theo từng tiếng sóng vỗ gành đá đen. Giữa không gian tĩnh lặng ngập tràn mùi hương thảo mộc, mùi đất ẩm sau mưa và sắc cam chín mọng, liệu hai tâm hồn trầy xước có đủ dũng cảm để bóc tách từng lớp quá khứ, chữa lành cho nhau và viết tiếp bản tình ca còn dở dở dang dang?