Linh Sương Điện uy nghiêm sừng sững giữa biển mây trên đỉnh núi chính, toàn bộ cột trụ đều tạc bằng ngọc thạch trắng muốt lạnh lẽo.
Khi Lâm Nhược U cùng Khương Tuyết Trầm bước qua bậc ngưỡng cửa cao vút, hàng trăm ánh mắt của chưởng môn, các vị trưởng lão cùng dàn đệ tử nội môn lập tức đổ dồn về phía hai người.
Những ánh nhìn ấy đầy vẻ giễu cợt, khinh bỉ và phẫn nộ.
Nổi bật nhất ở vị trí đại đệ tử Chấp Pháp Đường là Lục Bối — nam phụ si tình trong nguyên tác, kẻ từng có hôn ước từ nhỏ với Lâm Nhược U.
Lục Bối khoác trên mình bộ đạo phục thêu mây vàng lộng lẫy, gương mặt tuấn tú nhưng u ám, ánh mắt nhìn Khương Tuyết Trầm chứa đựng sự ghen tuông và tàn nhẫn không giấu giếm.
"Bái kiến Chưởng môn và các vị Trưởng lão."
Lâm Nhược U thản nhiên cúi chào, tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Khương Tuyết Trầm, hoàn toàn phớt lờ những tiếng xì xào xung quanh.
Chưởng môn Lăng Vân Tiên Tông — Vân Cực Trượng Lão — ngồi trên ngai ngọc, cất giọng uy nghiêm nhưng trầm đục:
"Lâm Nhược U, Khương Tuyết Trầm! Hôm nay gọi hai ngươi đến đây là vì chuyện phân chia tài nguyên tu luyện của đỉnh Vô Vọng."
Lục Bối lập tức bước ra phía trước, chắp tay tấu trình:
"Sư phụ, đỉnh Vô Vọng vốn là nơi cấm địa linh khí cạn kiệt. Khương Tuyết Trầm thân mang căn cơ phế vật, không hề đóng góp được gì cho tông môn, lại còn làm nhục danh tiếng Lăng Vân Tiên Tông khi thành thân cùng Sư muội Nhược U."
Lục Bối quay sang nhìn Lâm Nhược U, ánh mắt dịu đi đôi chút nhưng tràn ngập sự chiếm hữu:
"Nhược U Sư muội, ta biết muội bị ép buộc mới phải cưới tên tàn phế này. Hôm nay Chưởng môn và các Trưởng lão sẽ chủ trì cho muội, hủy bỏ hôn ước hoang đường này, trục xuất Khương Tuyết Trầm khỏi núi!"
Hắn sẽ tháo bỏ phong ấn, biến toàn bộ đỉnh núi này thành biển máu ngay lập tức.
Sát khí vô hình bắt đầu lan tỏa từ chân Khương Tuyết Trầm, khiến gạch ngọc dưới sàn xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti.
Thế nhưng, trước khi Ma cốt kịp bùng phát, Lâm Nhược U đã bước lên một bước, đứng thẳng trước mặt Lục Bối!
"Lục Sư huynh, huynh bị úp nôm vào đầu nên ngáo ngơ rồi sao?"
Lâm Nhược U dằn từng tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp đại điện.
Cả đại điện hít vào một hơi khí lạnh! Nút thắt sát khí của Khương Tuyết Trầm đột ngột bị nghẽn lại vì kinh ngạc.
Lục Bối biến sắc: "Nhược U, muội nói cái gì?!"
"Ta nói huynh nghe không hiểu tiếng người à?"
Lâm Nhược U khoanh tay, hất cằm cười khẩy:
"Thứ nhất, việc thành thân là do ta tự nguyện, không ai ép buộc! Thứ hai, phu quân ta danh chính ngôn thuận, ăn cơm của đỉnh Vô Vọng, không tốn một viên linh thạch nào của Chấp Pháp Đường nhà huynh!"
Cô tiến lại gần Lục Bối, ánh mắt đầy sự coi thường:
"Còn về việc tàn phế... Phu quân ta tàn chân nhưng sống có nghĩa có tình. Còn hơn có kẻ chân tay lành lặn nhưng tâm địa biến thái, suốt ngày rình rập phá hoại hạnh phúc gia đình người khác!"
"Cốp!"
Lâm Nhược U giậm mạnh chân xuống sàn ngọc, chỉ thẳng vào mặt Lục Bối:
"Muốn đuổi phu quân ta? Được thôi! Trừ khi các người bước qua xác Lâm Nhược U này trước!"
Khương Tuyết Trầm đứng đằng sau, lặng người nhìn tấm lưng nhỏ nhắn của cô.
Cảm giác ghen tuông, u ám và uất ức dồn nén bấy lâu trong lòng hắn như được gột rửa sạch sẽ.
Cô gái này... lần nào cũng vậy, dùng thân thể mỏng manh của mình đứng ra gánh chịu toàn bộ dông bão thay hắn.
Lồng ngực hắn ấm áp đến mức xót xa.
Khương Tuyết Trầm chậm rãi bước lên, bàn tay thon dài gầy guộc quấn lấy ngón tay cô, đan chặt vào nhau.
Hắn ngước mắt nhìn Lục Bối, ánh mắt không còn là sự chịu đựng nhẫn nại của kẻ yếu, mà là sự đe dọa lạnh lẽo của một vị vua:
"Lục Sư huynh, thê tử của ta đã nói rõ rồi. Ngươi... còn điều gì muốn chỉ giáo nữa không?"
Sức ép tâm lý khủng khiếp từ Khương Tuyết Trầm khiến Lục Bối vô thức lùi lại một bước, mặt tái nhợt không thốt nên lời.