
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Trời Thu Diệp đêm nay đổ trận mưa lớn nhất kể từ đầu mùa. Tiếng sấm chớp rạch ngang bầu trời, đổ xuống dòng sông ven rìa trấn Thanh Phong những thanh âm gầm rú dữ dội. Trong y quán nhỏ được dựng hoàn toàn bằng gỗ thông và lợp mái lá, Thẩm Thanh Sơ vẫn ngồi tĩnh lặng bên chiếc bàn gỗ ép sát cửa sổ.
Y mặc một bộ y phục màu trắng ngà bằng vải thô, mái tóc đen nhánh được búi hờ bằng một chiếc trâm tre đơn sơ. Đôi mắt y nhắm nghiền, hoặc có mở ra thì cũng chỉ là một màu tro nhạt phủ tầng sương mờ ảo.
Thanh Sơ bị mù từ năm mười hai tuổi do một loại ngoại độc, nhưng trời xanh lại bù đắp cho y một thính giác và khứu giác nhạy bén đến độ có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá rụng ngoài sân hay ngửi ra từng vị thuốc li ti trộn lẫn trong gió bão.
"Uỳnh... uỳnh..."
Một tia chớp dội xuống, kéo theo tiếng sấm đẹt ngang tai. Đúng lúc ấy, giữa tiếng mưa xối xả đập vào mái lá, tai của Thanh Sơ khẽ động đậy. Y nghe thấy một tiếng động lạ — tiếng bước chân nặng nề, loạng choạng giẫm lên bùn nhão, tiếng xích sắt nhỏ của giáp trụ cọ xát vào nhau, và rồi là một tiếng "bịch" khô khốc của một cơ thể to lớn ngã gục ngay trước thềm cửa gỗ.
Ngay sau đó, một mùi vị tanh nồng, đậm đặc độc thuộc về máu tươi theo khe cửa lùa thẳng vào mũi y. Sát khí bốc lên nồng nặc làm dải lụa thắt ngang eo Thanh Sơ khẽ rung nhẹ.
Y không chút chần chừ, đứng dậy đón lấy chiếc gậy tre bên cạnh, chuẩn xác bước ra ngoài, đẩy mạnh cánh cửa gỗ. Gió mưa tạt thẳng vào mặt, làm ướt đẫm gấu áo trắng. Thanh Sơ quỳ sụp xuống nền hiên ướt lạnh, đôi bàn tay mảnh khảnh, thon dài lướt đi trên mặt đất, tìm kiếm vật thể vừa ngã xuống.
Y lần mò xuống bờ vai rộng, gỡ bỏ từng chiếc khóa bạc của tấm giáp trụ nặng nề, rồi dứt khoát dùng một con dao nhỏ rạch phăng lớp chiến bào gấm ướt sũng.
Khi lớp vải cuối cùng được lột bỏ, cơ thể trần trụi của Hạ Hầu Trầm hoàn toàn phơi bày trước đôi bàn tay của vị đại phu mù. Thanh Sơ hít một hơi khí lạnh khi lòng bàn tay y lướt dọc theo khuôn ngực vạm vỡ, rắn rỏi như đá tạc của anh.
Đó là một cơ thể của một chiến binh thực thụ — lồng ngực rộng, cơ bụng múi nào ra múi nấy săn chắc nhưng khắp nơi đều là sẹo cũ chồng sẹo mới. Chỗ này là vết đao chém dài từ vai xuống sườn, chỗ kia là vết tên bắn sâu hoắm đã đóng vảy thành một nốt sần xù xì.
Nhưng vết thương mới nhất, đáng sợ nhất nằm ở mạn sườn trái — một vết kiếm đâm sâu, máu thịt lầy lội, vẫn đang không ngừng tuôn ra dòng máu nóng hổi bốc hơi nghi ngút.
Khi ngón tay mềm mại, mát lạnh của Thanh Sơ vô tình miết nhẹ quanh vành vết thương để kiểm tra độ sâu, cơ thể của Hạ Hầu Trầm khẽ co rút lại theo bản năng, một tiếng rên rỉ trầm đục, khàn đặc thoát ra từ lồng ngực anh.
"Ngươi chịu đựng giỏi thật," Thanh Sơ thì thầm, khoảng cách quá gần khiến hơi thở của y phả nhẹ lên làn da trần nóng bỏng của anh.
Y nhanh chóng đứng dậy lấy hũ rươu mạnh và bột thuốc cầm máu gia truyền. Thanh Sơ quỳ trở lại, một tay đỡ lấy gáy người đàn ông, tay kia đổ rươu mạnh thẳng vào vết thương để sát trùng. Lực đạo của rươu khiến nam tử bất tỉnh cũng phải bật dậy, đôi bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết chai do cầm đao bất ngờ đưa lên, siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Thanh Sơ mạnh đến mức muốn bẻ gãy.
"Buông ra... Ta đang cứu ngươi," Thanh Sơ khẽ nhíu mày, giọng nói thanh tao không chút sợ hãi.
Hạ Hầu Trầm trong cơn mê sảng, thính giác bắt được một giọng nói trong trẻo như tiếng khánh ngọc, ngửi thấy một mùi hương thảo mộc dịu mát bủa vây lấy tâm trí đầy sát mạc của mình. Lực tay anh khẽ lỏng ra, nhưng không buông hẳn, mà chuyển thành nắm hờ lấy bàn tay y.
Thanh Sơ nén đau, dùng những ngón tay thon dài múc một lượng lớn cao thuốc bôi mát lạnh, trực tiếp áp vào vết thương ở sườn anh. Da thịt chạm vào da thịt, sự mềm mại, dịu dàng của y từng chút một xoa dịu đi cơn đau xé lòng của mãnh thú.
Y dùng vải gạc trắng quấn nhiều vòng quanh vòm ngực rộng lớn của anh, mỗi lần kéo vòng qua lưng là một lần cơ thể y phải nghiêng tới trước, ngực y gần như chạm sát vào bả vai săn chắc của người đàn ông. Đêm mưa ấy, y quán nhỏ ngập tràn tiếng thở dốc và hơi nóng hừng hực phát ra từ hai cơ thể nam tính đang quấn quýt lấy nhau trong một tình thế cứu sinh trần trụi.