
Giữa chốn giang sơn vạn dặm đầy rẫy mưu mô và đao kiếm, có một y quán nhỏ nằm im lìm ven dòng sông Thu Diệp quanh năm khói sương mờ ảo. Thẩm Thanh Sơ — vị đại phu mù mang dung mạo thoát tục như nhành lan sương, chọn cách gửi đời mình nơi bến vắng, dùng đôi bàn tay mát lạnh và thính giác nhạy bén để cứu người độ thế. Cuộc sống tĩnh lặng như mặt hồ lập tức bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Hạ Hầu Trầm — vị chiến tướng hoàng gia lãnh mật lệnh, mang theo cơ thể vạm vỡ đầy máu và sát khí ngã gục trước hiên nhà. Một người mù lòa ôm giữ tâm can tịch mịch, một kẻ bước ra từ biển máu mang hơi thở nóng bỏng, thô ráp. Giữa mùi thuốc đắng chát và ánh nến hoa đăng lấp lánh trên sông đêm, những cái chạm da thịt trần trụi, những cái siết eo thầm lặng và hơi thở hòa quyện đã nhen nhóm nên một đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm. Trải qua 5000 chữ của bản hòa tấu xúc giác này, vuốt sắc của mãnh thú được thu lại trước sự dịu dàng của đóa lan, chứng minh rằng nguyện ước lớn nhất đời người đôi khi chẳng phải giang sơn đại nghiệp, mà chỉ là được làm đôi mắt cho một người, ôm chặt một vòng eo suốt kiếp bình yên.