
Tác giả: Haytruyen
Tôi không khóc ở đám tang bà nội.
Không phải vì tôi không buồn. Mà vì tôi đứng cạnh ba người anh chị em họ mà tôi gần như chưa từng gặp mặt, trong một căn nhà mà tôi chỉ đến vài lần trong đời, và cảm giác xa lạ lớn hơn cảm giác mất mát.
Bà nội tôi — bà Trần Thị Minh — mất lúc tám mươi ba tuổi, trong giấc ngủ, bình thản và nhẹ nhàng như cách bà sống. Hoặc ít nhất đó là những gì người ta nói. Tôi không đủ hiểu bà để biết bà sống thật sự như thế nào.
Chúng tôi là bốn đứa cháu nội: tôi — Trần Minh Anh, hai mươi tám tuổi, làm kiến trúc sư ở thành phố. Tuấn — anh họ lớn nhất, ba mươi hai tuổi, kinh doanh riêng. Lan — chị họ, ba mươi tuổi, đang sống ở nước ngoài về đây đặc biệt. Và Khôi — em họ út, hai mươi lăm tuổi, đang học cao học.
Bốn đứa cháu của bà nội, và chúng tôi ngồi trong phòng khách của luật sư đọc di chúc như bốn người xa lạ được xếp ngẫu nhiên vào cùng một chỗ.
"Bà Trần Thị Minh để lại tổng tài sản bao gồm ngôi nhà ở phố Hàng Bạc, hai lô đất tại Hà Đông, và tiền gửi tiết kiệm..." Luật sư đọc một danh sách dài mà tôi không tập trung lắm cho đến khi ông dừng lại và nhìn lên. "Và điều kiện để tài sản được phân chia là..."
Ông dừng thêm một nhịp — kiểu dừng của người biết điều mình sắp nói sẽ gây phản ứng.
"Tất cả bốn người cháu phải cùng về sống tại ngôi nhà Hàng Bạc trong vòng ba tháng liên tục. Sau khi hoàn thành điều kiện này, di chúc sẽ được thực thi theo phần bà đã chỉ định riêng cho từng người."
Im lặng.
Rồi Tuấn — anh lớn nhất, người tôi chỉ gặp ở đám giỗ và đám cưới — hỏi: "Ba tháng?"
"Ba tháng," luật sư xác nhận.
"Cùng nhau sống trong một nhà?" Lan — chị đang ở Đức về — nhíu mày.
"Đúng vậy."
"Và nếu không ai đồng ý?" Khôi — đứa em mà tôi nhớ mặt vì anh ta cao hơn tôi một cái đầu — hỏi thẳng.
"Toàn bộ tài sản sẽ được quyên góp cho quỹ từ thiện theo danh sách bà đã chỉ định." Luật sư nhìn quanh bốn chúng tôi. "Bà Minh đã dự liệu tất cả các tình huống."
Chúng tôi nhìn nhau.
Bốn người lạ, cùng huyết thống, không có gì chung ngoài một người bà vừa mất và một ngôi nhà cũ ở phố Hàng Bạc.
"Tôi đồng ý," tôi nói trước, không biết tại sao.
Có lẽ vì tôi tò mò. Có lẽ vì tôi nghĩ đã đến lúc tìm hiểu gia đình mình. Có lẽ vì một phần nhỏ trong tôi cảm thấy mình nợ bà nội điều gì đó mà tôi chưa kịp trả.
Ba người còn lại nhìn tôi, rồi lần lượt gật đầu.
Sau đó chúng tôi ra ngoài, đứng trên vỉa hè phố Đinh Tiên Hoàng, nhìn nhau trong ánh nắng chiều, và tôi nghĩ: chúng tôi không biết gì về nhau cả.
Ba tháng. Dưới một mái nhà.
Bà nội chắc chắn đã biết điều mình đang làm.