Ngôi nhà ở phố Hàng Bạc rộng hơn tôi nhớ.
Hoặc có thể tôi chỉ không nhớ rõ vì lần cuối tôi đến đây là năm mười hai tuổi, và mọi thứ trông to hơn khi bạn còn nhỏ.
Ba tầng, xây từ thời Pháp, mặt tiền hẹp nhưng đi sâu vào trong. Mỗi tầng có hai phòng ngủ. Bếp và phòng khách ở tầng một. Sân thượng nhỏ trên cùng.
Tôi chọn phòng tầng hai nhìn ra phố. Tuấn lấy phòng còn lại ở tầng hai. Lan và Khôi ở tầng ba.
Ngày đầu tiên chúng tôi không nói chuyện nhiều — chỉ sắp xếp đồ đạc, thử xem wifi có chạy không, và né nhau một cách lịch sự trong căn bếp chật.
Ngày thứ hai, Tuấn ra ngoài từ sáng sớm và về tối. Lan gọi video call với ai đó bằng tiếng Đức cả buổi chiều. Khôi ngồi trong phòng làm luận văn.
Tôi ngồi ở bàn làm việc và cố thiết kế đồ án nhưng mắt cứ nhìn quanh phòng — nhìn những chi tiết nhỏ mà tôi chưa để ý.
Trên kệ sách còn lại một hàng sách cũ của bà — đa số là sách văn học, một vài cuốn sách dạy nấu ăn, và một cuốn nhật ký nhỏ màu xanh.
Tôi cầm cuốn nhật ký lên, định đặt xuống, nhưng trang đầu đã mở sẵn và tôi nhìn thấy ngày tháng: mười lăm năm trước.
Chữ viết tay của bà, đều và nhỏ.
"Hôm nay Tuấn gọi điện về, nói bận không về Tết được. Lan nhắn tin xin tiền học thêm. Anh không biết Minh Anh đang làm gì, lâu rồi không gọi. Khôi hỏi mua xe đạp. Bốn đứa cháu, mỗi đứa một ngả. Tôi tự hỏi chúng có biết nhau thật sự không."
Tôi đóng cuốn nhật ký lại.
Đặt xuống.
Nhìn ra cửa sổ.
Bà đã biết. Từ mười lăm năm trước bà đã biết rằng chúng tôi không thật sự biết nhau. Và điều kiện ba tháng trong di chúc — đây không phải về tài sản.
Đây là cách bà buộc chúng tôi phải gặp nhau.
Tối hôm đó, lần đầu tiên kể từ khi dọn vào, bốn chúng tôi ngồi cùng nhau ăn bữa tối.
Không ai lên kế hoạch. Chỉ là Khôi nấu quá nhiều cơm, Lan mua về một túi rau, Tuấn đặt thêm đồ ăn, và tôi đang ngồi ở bếp thì mọi người lần lượt xuất hiện.
Chúng tôi ăn trong im lặng ban đầu.
Rồi Khôi hỏi: "Ai biết tại sao bà lại để lại điều kiện kỳ lạ vậy không?"
Tuấn nhìn xuống bát cơm. Lan dừng đũa lại. Tôi nghĩ đến cuốn nhật ký.
"Tôi nghĩ," tôi nói chậm, "bà muốn chúng ta biết nhau."
Im lặng.
"Biết nhau để làm gì?" Tuấn hỏi, giọng không có cảm xúc đặc biệt.
"Để là gia đình," tôi trả lời.
Câu trả lời đơn giản đến mức ai cũng biết, nhưng khi nói ra lại thấy nặng hơn dự kiến.
Chúng tôi ngồi ăn tiếp.
Nhưng lần này im lặng mang theo ý nghĩa khác.