Ngày cuối cùng của tháng thứ ba.
Chúng tôi ngồi ăn bữa tối cuối cùng trong ngôi nhà Hàng Bạc, và không ai nhắc đến việc ngày mai luật sư sẽ đến đọc phần tiếp theo của di chúc.
Không phải vì không quan trọng. Mà vì có những thứ quan trọng hơn đang ở trên bàn ăn này.
Tuấn đã tìm được đối tác mới cho công ty trong thời gian ở đây — một cuộc gặp tình cờ qua mối quan hệ của Lan, người có bạn bè ở khắp nơi sau nhiều năm sống ở nước ngoài. Lan đã quyết định ở lại Hà Nội thêm vài tháng, chưa biết sau đó như thế nào nhưng không còn cảm giác cần phải chạy đi đâu nữa. Khôi hoàn thành chương quan trọng nhất của luận văn — chương về cách ký ức gia đình được truyền qua các thế hệ, dù không ai cố ý truyền đi.
Và tôi — tôi có dự án kiến trúc tốt nhất mình từng làm, lấy cảm hứng từ chính ngôi nhà này, từ cách không gian cũ có thể chứa đựng bao nhiêu câu chuyện mà mắt thường không nhìn thấy.
S�ng hôm sau, luật sư đến.
Ngôi nhà Hàng Bạc được để lại cho tất cả bốn chúng tôi — không chia, không bán, giữ nguyên như di sản chung. Phần tài sản còn lại chia đều, không thiên vị.
"Bà muốn nhắn lại một điều cuối," luật sư nói, mở một phong bì nhỏ. "Trích nguyên văn: Bà không để lại tài sản để các cháu giàu hơn. Bà để lại ngôi nhà này để các cháu có một chỗ để quay về."
Không ai nói gì trong vài phút.
Rồi Khôi — đứa hay hát sai lời nhất — cười và nói: "Bà thắng rồi đó."
Chúng tôi đều cười.
Sau khi luật sư về, bốn chúng tôi ngồi trên sân thượng lần cuối trước khi ai về nhà nấy.
"Cuối tuần tới," Tuấn nói, "tôi mời mọi người ăn tối."
"Tôi nấu," Lan nói ngay.
"Tôi rửa bát," Khôi thêm vào.
Mọi người nhìn tôi.
"Tôi mua nước cam," tôi nói.
Không ai hỏi tại sao nước cam. Không cần giải thích.
Bà nội — người tôi tưởng mình không hiểu — thật ra đã hiểu chúng tôi hơn chúng tôi hiểu nhau.
Và cách bà để lại cho chúng tôi không phải là tài sản.
Đó là thời gian.