Tháng thứ hai.
Chúng tôi đã quen với nhau hơn — quen theo cách của bốn người có tính cách khác nhau học cách cùng tồn tại trong một không gian nhỏ. Tuấn dậy sớm và hay để lại cà phê trong bình cho người nào thức sau. Lan nấu ăn ngon bất ngờ và không bao giờ nấu ít hơn bốn phần. Khôi hay hát khi rửa bát, đủ loại bài, không bao giờ hát đúng lời.
Và tôi — tôi đã vẽ xong phác thảo dự án kiến trúc đang bị kẹt, trong căn phòng nhìn ra phố Hàng Bạc, với âm thanh của ba người kia làm nền.
Hóa ra có người xung quanh đôi khi lại giúp tập trung hơn là phân tán.
Nhưng sự kiện của tháng thứ hai bắt đầu khi Khôi tìm thấy một cái hộp gỗ trong tủ tường của phòng kho.
"Mọi người xuống đây xem cái này."
Chúng tôi tập trung trong phòng khách. Hộp gỗ nhỏ, khóa bằng chìa khóa cũ. Và bên cạnh hộp là một phong bì dán kín, ghi tên bốn đứa chúng tôi.
Tuấn mở phong bì.
Bên trong là một lá thư viết tay của bà, và một chìa khóa nhỏ.
Tuấn đọc to:
"Các cháu của bà, nếu các cháu đang đọc thư này tức là các cháu đã ở được đến tháng thứ hai, bà vui lắm. Trong hộp này bà để lại những thứ mà bà nghĩ các cháu nên biết về gia đình mình. Không phải để làm khó ai, mà vì bà tin rằng biết sự thật — dù đôi khi không dễ nghe — vẫn tốt hơn là không biết. Chìa khóa nhỏ này mở hộp. Bà yêu các cháu."
Chúng tôi nhìn nhau.
Lan cầm chìa khóa, mở hộp.
Bên trong là ảnh cũ, thư từ, và một cuốn sổ nhỏ.
Chúng tôi ngồi cả buổi tối đọc qua từng thứ.
Tôi biết được rằng bà nội đã từng có một người anh trai — người không ai trong chúng tôi biết đến sự tồn tại — đã mất trước khi chúng tôi ra đời, và câu chuyện về ông ta là lý do tại sao nhánh gia đình bên bố của Tuấn và nhánh bên bố của tôi đã xa nhau từ lâu.
Không phải vì ghét nhau. Mà vì đau quá, không ai muốn nhắc lại.
Và bà — bà đã giữ tất cả những điều này một mình, suốt bao nhiêu năm, vì không muốn làm đau thêm bất kỳ ai.
Chúng tôi ngồi im rất lâu sau khi đọc xong.
"Bà gánh nhiều thứ quá," Lan nói khẽ.
"Một mình," Khôi thêm vào.
Tôi nhìn tấm ảnh đen trắng chụp bà nội lúc còn trẻ, đứng cạnh một người đàn ông tôi chưa từng biết tên.
Gia đình — thật ra không ai trong chúng tôi biết hết về nhau. Ngay cả người mình tưởng đã biết.