Tờ giấy cũ kỹ nằm lặng lẽ trên mặt bàn kính, mép giấy ngả vàng theo thời gian như một vết thương chưa từng được khâu kín. Khương Trì ngồi bất động, đôi tay đang đặt trên mép bàn vô thức siết chặt lại đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Bảy năm trước, cái tên Bùi Tấn từng là đồng nghĩa với sự phản bội tột cùng trong từ điển sống của cô. Anh là cố vấn chiến lược trẻ tuổi nhất, là người được cha cô tin tưởng giao phó mọi bí mật thương mại của tập đoàn gia đình. Nhưng rồi, chỉ sau một đêm, cha cô ngã gục trong phòng làm việc với một tờ đơn cáo buộc tội danh tham ô và thao túng chứng khoán, còn Bùi Tấn—người nắm giữ toàn bộ chứng cứ giải oan lại đứng về phía đối thủ, ký vào bản án tử hình thương mại cho cả cơ ngơi nhà họ Khương.
Bảy năm qua, Khương Trì đã tự cấu xé bản thân trong sự căm phẫn để leo lên vị trí đứng đầu ngành pháp lý thu hồi nợ, với một mục đích duy nhất: biến ngày tháng tự do của Bùi Tấn thành một địa ngục trần gian. Thế nhưng, hiện tại, kẻ thù đang ngồi ngay trước mặt cô, thản nhiên đẩy quyền sinh sát vào tay cô như một món quà bố thí.
"Anh nghĩ chỉ cần một tờ giấy nhàu nhĩ này là có thể xóa sạch những gì anh đã gây ra sao, Bùi Tấn?" Khương Trì ngẩng đầu lên, giọng nói sắc lạnh như băng cắt ngang bầu không gian tĩnh mịch của tầng thượng. Cô không chạm vào tờ giấy, ánh mắt găm thẳng vào anh đầy khinh miệt. "Cha tôi đã chết trong uất hận. Gia đình tôi tan nát. Anh nghĩ tôi cần sự thương hại, hay anh tưởng dùng chiêu bài tự nguyện dâng nộp tài sản này là có thể mua chuộc được sự im lặng của tôi trước pháp luật?"
Bùi Tấn không hề nao núng trước sự phẫn nộ của cô. Anh chậm rãi đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt phượng thâm trầm nhìn cô với một nỗi đau đớn được giấu kín sau lớp vỏ bọc điềm tĩnh đến đáng sợ.
"Thương hại?" Bùi Tấn cười nhạt, một nụ cười cay đắng đến não lòng. "Khương Trì, em chưa bao giờ hiểu sai lầm lớn nhất của cuộc đời tôi là gì. Sai lầm lớn nhất không phải là việc tôi đã đứng ở chiến tuyến đối nghịch vào đêm hôm đó, mà là việc tôi đã không đủ mạnh mẽ để kéo em ra khỏi vũng lầy trước khi mọi thứ sụp đổ."
"Đủ rồi!" Khương Trì đứng phắt dậy, chiếc ghế va vào sàn nhà phát ra tiếng kêu khô khốc. Bản năng tự vệ và sự tổn thương bao năm qua bùng nổ, khiến cô không thể giữ nổi vỏ bọc chuyên nghiệp lạnh lùng thường ngày. "Đừng ngụy biện nữa! Nếu anh thực sự muốn bảo vệ tôi, anh đã không tự tay ký vào bản án khai tử cho gia đình tôi!"
"Vì đó là cách duy nhất để giữ lại cái mạng của em!" Bùi Tấn đột ngột cất giọng trầm đục, đứng phắt dậy đối diện với cô. Áp lực từ người đàn ông cao lớn tràn ngập không gian, ánh mắt anh đỏ hoe, chứa đựng sự dằn vặt suốt bảy năm trời không dám thổ lộ.
"Em nghĩ tập đoàn Hoàng Thiên hay kẻ thù thực sự đứng sau vụ đó chỉ đơn giản là một đối thủ cạnh tranh thương mại bình thường sao? Nếu ngày ấy tôi không đứng ra nhận tội thay, không tự tay niêm phong tài sản và đẩy gia đình em vào vòng lao lý mang tính kiểm soát, thì người nằm dưới vũng máu đêm hôm đó không chỉ có cha em... mà còn có cả em nữa, Khương Trì!"
Căn phòng bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng chết chóc. Tiếng mưa ngoài cửa sổ như nhỏ lại, nhường chỗ cho nhịp đập hỗn loạn trong lồng ngực của cả hai.
Khương Trì khựng lại, đôi mắt mở lớn, sóng mũi cay xè. Cô lùi lại một bước, lắc đầu kịch liệt: "Anh nói gì cơ... Anh đang bịa đặt cái gì thế?"
"Tôi chưa từng nói dối em một câu nào, kể cả chuyện tình cảm hay công việc," Bùi Tấn bước tới một bước, bàn tay anh giơ lên như muốn chạm vào vai cô nhưng rồi lại rụt ngập ngừng giữa không trung. "Đọc đi. Đọc kỹ tờ giấy đó đi, Khương Trì. Toàn bộ chứng cứ về thế lực ngầm đã bức hại cha em, cùng với danh sách những kẻ thực sự nhúng chàm, đều nằm trong đó. Tôi đã mất bảy năm để thu thập từng chút một, dùng chính thân xác và danh dự của mình để làm con tin, chờ đợi đúng ngày hôm nay—ngày em đủ năng lực và bản lĩnh để xé nát chúng ra ánh sáng."
Khương Trì run rẩy cúi xuống. Cô chậm rãi cầm tờ giấy nhàu nhĩ lên, mở từng nếp gấp. Dưới ánh đèn mờ ảo, những dòng chữ viết tay quen thuộc từ bảy năm trước cùng các con số tài khoản dòng tiền ngầm hiện ra trước mắt cô, sáng rực lên một chân lý tàn nhẫn và đẫm máu mà cô chưa từng dám tưởng tượng.
Đó không phải là sự phản bội của Bùi Tấn. Đó là một sự hy sinh thầm lặng, cô độc và điên rồ nhất mà một kẻ đứng trong bóng tối có thể làm cho người mình yêu.
Bầu không khí căng như dây đàn. Khương Trì đứng lặng người giữa căn phòng, tờ giấy trong tay nhẹ bẫng nhưng lại nặng ngàn cân, đè bẹp hoàn toàn lớp phòng thủ kiên cố mà cô đã mất bảy năm để xây dựng.