Những con số, bút tích và dòng giao dịch chằng chịt trên tờ giấy cũ kỹ như những nhát dao rạch toạc lớp vỏ bọc bình thản của Khương Trì. Từng dòng chữ nhảy múa trước mắt, kết nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh về âm mưu thao túng tài chính và thanh trừng chính trị của một thế lực ngầm bảy năm về trước. Cha cô không tham ô; ông chỉ là vật tế thần cho một bản hợp đồng mua bán đất đai trị giá hàng nghìn tỷ bị che đậy bởi những bộ hồ sơ pháp lý hoàn hảo.
Và Bùi Tấn—người mà cô hận thấu xương lại chính là kẻ đã đơn độc ôm lấy toàn bộ rủi ro, chấp nhận tiếng xấu là kẻ phản bội để chui sâu vào hệ thống của bọn chúng, từng bước thu thập từng mảnh chứng cứ bằng cái giá của danh dự và sự tự do.
Khương Trì buông thõng tay, tờ giấy rơi phịch xuống mặt bàn kính lạnh ngắt. Sống mũi cô cay xè, lồng ngực nghẹn đắng như có ai bóp nghẹn. Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng đối diện, giọng nói khàn đặc, run rẩy không giấu nổi sự bất lực:
"Tại sao lại là anh? Tại sao... lại chọn cách gánh chịu tất cả một mình mà không nói cho tôi biết một lời?"
Bùi Tấn nhìn cô, khóe môi thoáng hiện lên một nụ cười khổ sở. Anh chậm rãi bước lại gần, khoảng cách giữa họ lúc này chỉ vỏn vẹn một bước chân.
"Nói cho em biết để làm gì? Để một cô sinh viên vừa ra trường như em lao đầu vào chống lại một tập đoàn tài chính lớn mạnh lúc bấy giờ sao?" Bùi Tấn trầm giọng, từng chữ thốt ra nặng trịch như mang theo sức nặng của bảy năm đằng đẵng.
"Em quá kiêu hãnh và sắc sảo, nhưng lúc đó em chưa đủ quyền lực. Nếu em biết sự thật, em sẽ chọn cách ăn miếng trả miếng với bọn chúng, và kết cục duy nhất là em sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi cái thành phố này. Tôi thà để em hận tôi suốt đời, còn hơn nhìn em vùi thây trong tro tàn."
Khương Trì lùi lại một bước, đôi mắt đỏ hoe tràn ngập sự mâu thuẫn tột độ. Sự căm hận bấy lâu nay đã trở thành chỗ dựa duy nhất để cô đứng vững trên thương trường, giờ đây lại bị chính tay người đàn ông này tháo dỡ hoàn toàn. Cô không còn lý do gì để đứng ở chiến tuyến đối nghịch nữa, nhưng sự tổn thương và lòng tự trọng không cho phép cô dễ dàng buông xuôi.
"Anh nghĩ dâng nộp tất cả những thứ này cho tôi, rồi anh sẽ rút lui trong vinh quang như một vị cứu tinh chắc?" Khương Trì nghiến răng, cố gồng lên để giữ lại chút vỏ bọc gai góc cuối cùng. "Bùi Tấn, anh coi tôi là gì? Một con rối trong cái kế hoạch vĩ đại của anh từ bảy năm trước đến nay sao?"
"Không phải con rối," Bùi Tấn đưa tay định chạm vào vai cô, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung, rụt rè hạ xuống.
"Em là mục đích duy nhất khiến tôi kiên trì sống sót và chiến đấu đến tận ngày hôm nay. Hoàng Thiên sụp đổ rồi, tôi không còn gì cả. Nhưng em... em đã thắng. Em có thể dùng tờ giấy này để đẩy tôi vào tù, hoặc dùng nó để lật đổ toàn bộ kẻ thù thực sự. Quyền quyết định nằm trong tay em, Khương luật sư."
Khương Trì trân trân nhìn anh. Bản năng của một luật sư thu hồi nợ chuyên nghiệp mách bảo cô rằng đây là thời điểm hoàn hảo nhất để chốt hạ con mồi. Thế nhưng, tại giây phút này, khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm đầy mệt mỏi và yêu thương của Bùi Tấn, ngòi bút trong tay cô bỗng trở nên nặng nghìn cân.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại phá vỡ không gian tĩnh mịch của tầng thượng.
Khương Trì giật mình rút điện thoại trong túi ra. Màn hình hiển thị tên của vị phó chủ tịch hãng luật—cũng là người đỡ đầu cho cô suốt bao nhiêu năm qua. Cô nhíu mày, trượt nghe.
"Khương Trì, em đang ở đâu thế?" Giọng vị phó chủ tịch vang lên ở đầu dây bên kia, mang theo sự gấp gáp bất thường. "Cục cảnh sát kinh tế vừa phát lệnh vây bắt khẩn cấp ban lãnh đạo tập đoàn Hoàng Thiên! Nhưng có điều lạ lắm... lệnh điều tra không chỉ nhắm vào Bùi Tấn, mà tên người đứng đơn tố cáo thực sự ký tên trong hồ sơ mật từ bảy năm trước... lại chính là người đang nâng đỡ em bao năm nay!"
Khương Trì sững người lại. Máu trong người cô như đông cứng ngắc. Cô trợn tròn mắt, quay phắt sang nhìn Bùi Tấn.
Người đàn ông ấy không hề tỏ ra bất ngờ. Anh chỉ khẽ thở dài, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ xót xa và cảnh báo.
"Xem ra... trò chơi của chúng ta bị quấy rầy rồi," Bùi Tấn trầm giọng nói, bước lên che chắn trước mặt cô khi cửa thang máy ở cuối hành lang bỗng vang lên tiếng *ting* lạnh lẽo, kèm theo những bước chân nặng nề đang tiến về phía này.