
Tác giả: Haytruyen
Tôi quen với việc người ta đồng ý với tôi.
Không phải vì tôi luôn đúng. Mà vì tôi là giám đốc điều hành, và trong phòng họp, người ta có xu hướng gật đầu với người ngồi ở đầu bàn.
Tôi biết điều đó. Tôi không thích điều đó. Nhưng tôi cũng chưa tìm ra cách thay đổi nó.
Cho đến buổi họp chiến lược quý ba, khi người đàn ông ngồi ở cuối bàn — vị trí của cố vấn mới, người tôi chưa gặp mặt trước đó — giơ tay lên.
"Tôi có câu hỏi."
Mười hai người trong phòng nhìn về phía anh ta. Tôi cũng nhìn.
"Slide thứ bảy," anh ta nói. "Dự báo tăng trưởng ba mươi lăm phần trăm trong hai quý tới. Số liệu này dựa trên giả định nào?"
Nguyên Anh — trưởng phòng chiến lược, người vừa trình bày — nhìn tôi như xin phép trả lời. Tôi gật đầu.
"Dựa trên xu hướng thị trường sáu tháng gần nhất và—"
"Sáu tháng gần nhất có ba tháng hưởng lợi từ đối thủ cạnh tranh chính đang tái cơ cấu," người đàn ông ở cuối bàn nói, giọng không phán xét — chỉ là phân tích. "Khi họ xong tái cơ cấu, mình có cơ sở nào để giữ được mức tăng trưởng này không?"
Im lặng.
Nguyên Anh nhìn xuống laptop.
Tôi nhìn về phía cuối bàn. "Anh là Hữu Đức?"
"Vâng." Anh ta nhìn thẳng vào tôi — không né, không thêm "giám đốc" hay bất kỳ danh xưng nào.
"Câu hỏi hợp lý," tôi nói. "Nguyên Anh, cập nhật lại slide này trước cuộc họp tuần sau với phân tích kịch bản."
Nguyên Anh gật đầu nhanh.
Cuộc họp tiếp tục. Hữu Đức không hỏi thêm câu nào — anh ta ngồi ghi chú, thỉnh thoảng nhìn lên màn hình, vẻ mặt tập trung theo kiểu của người đang thật sự xử lý thông tin chứ không phải ngồi cho có mặt.
Sau buổi họp, tôi giữ anh ta lại.
"Anh mới về hôm nay?" tôi hỏi.
"Hôm qua." Anh ta đứng ở cửa phòng họp, tay cầm cuốn sổ ghi chú. "Chưa kịp gặp giám đốc trước buổi họp."
"Lần sau gặp tôi trước." Tôi nhìn anh ta. "Không phải vì lịch sự. Mà vì nếu anh có phân tích như vừa nãy, tôi muốn nghe trước khi họp, không phải trong họp."
Anh ta gật đầu. "Được."
"Anh có thêm nhận xét gì về bản chiến lược không?"
Anh ta nhìn tôi — cái nhìn đánh giá, không phải thách thức.
"Có," anh ta nói. "Nhưng cần thêm thời gian đọc số liệu trước khi nói chắc."
"Bao nhiêu thời gian?"
"Cuối tuần này."
"Thứ Hai sáng," tôi nói. "Bảy rưỡi. Phòng tôi."
Anh ta gật đầu, không tỏ ra bất ngờ về giờ giấc.
Tôi quay đi, bước về văn phòng, và nhận ra rằng đây là lần đầu tiên trong nhiều tháng tôi thật sự tò mò về những gì ai đó sẽ nói với mình.