Ba tháng sau ngày hợp đồng tư vấn kết thúc, Hữu Đức ký hợp đồng chính thức làm giám đốc chiến lược.
Tôi ký phê duyệt, đặt bút xuống, và nhìn anh ta ngồi đối diện trong văn phòng.
"Chính thức rồi đó," tôi nói.
"Chính thức rồi," anh ta lặp lại. Rồi: "Điều đó có thay đổi gì không?"
Tôi hiểu anh ta không hỏi về công việc.
"Không thay đổi gì," tôi nói. "Anh vẫn được phép hỏi câu hỏi khó chịu. Tôi vẫn được phép cần thời gian để xử lý."
"Và phần còn lại?"
Tôi nhìn anh ta. "Phần còn lại thì chúng ta đang xây dựng. Chưa có quy trình nào cho điều đó."
Anh ta gật đầu, và lần này tôi thấy trong ánh mắt anh ta thứ gì đó tôi đã quen nhận ra — sự chú ý, thật sự và đầy đủ, loại chú ý mà tôi chưa từng quen được nhận cho đến khi gặp anh ta.
"Tôi không cần quy trình," anh ta nói.
"Tôi biết." Tôi mỉm cười. "Anh là người duy nhất tôi biết không cần quy trình mà vẫn đi đúng hướng."
Buổi chiều hôm đó chúng tôi họp lên kế hoạch cho quý tới. Anh ta hỏi những câu hỏi khó. Tôi trả lời thẳng. Chúng tôi bất đồng về hai điểm và tìm được tiếng chung sau một giờ.
Đó là buổi làm việc bình thường nhất — và cũng là buổi tôi thấy rõ nhất rằng mình không cần ai đồng ý với mình.
Tôi cần người suy nghĩ cùng mình.
Và lần đầu tiên kể từ khi ngồi vào chiếc ghế giám đốc, tôi thấy mình không đơn độc trong phòng họp.