Hội đồng quản trị thông qua bản kế hoạch.
Tôi biết họ sẽ thông qua — tôi đã chuẩn bị kỹ và số liệu thuyết phục. Nhưng vẫn có cảm giác nhẹ nhõm quen thuộc mỗi khi một buổi quan trọng kết thúc tốt.
Tôi ra hành lang sau cuộc họp, đứng nhìn xuống thành phố qua cửa sổ kính lớn.
Hữu Đức đứng cạnh tôi lúc nào không hay.
"Tốt," anh ta nói.
"Tốt," tôi lặp lại.
Chúng tôi đứng im một lúc.
"Anh có kế hoạch gì sau khi hết hợp đồng tư vấn không?" tôi hỏi. Hợp đồng của anh ta còn ba tháng.
"Chưa quyết định." Anh ta nhìn ra ngoài. "Có đề nghị từ một công ty khác. Nhưng chưa trả lời."
"Anh muốn tiếp tục ở đây không?"
Anh ta quay sang nhìn tôi — cái nhìn tôi đã học được cách đọc trong hai tháng qua.
"Phụ thuộc," anh ta nói.
"Vào gì?"
"Vào việc công ty muốn tôi tiếp tục vì lý do chuyên môn." Anh ta nhìn tôi không chớp. "Hay vì lý do khác."
Tôi hiểu anh ta đang nói gì.
"Cả hai," tôi trả lời thẳng — vì tôi là người không thích vòng vo và tôi không thấy lý do gì để bắt đầu bây giờ.
Anh ta im lặng một giây.
"Phương Anh," anh ta gọi tên tôi — lần đầu tiên không kèm chức danh — "chị có chắc không?"
"Về chuyên môn thì chắc." Tôi nhìn lại ra ngoài cửa sổ. "Về lý do khác thì tôi đang xử lý."
"Bao lâu thì xử lý xong?"
Tôi nhìn anh ta. Anh ta nhìn tôi, không có dấu hiệu của sự kiên nhẫn xã giao — chỉ là câu hỏi thật.
"Anh luôn hỏi thẳng vậy à?" tôi hỏi.
"Chị không thích người hỏi thẳng thì đã không giữ tôi lại từ đầu," anh ta nói.
Tôi không có phản bác cho điều đó.
"Một tuần," tôi nói.
"Được." Anh ta gật đầu, quay đi.
"Đức."
Anh ta dừng lại.
"Câu trả lời về hợp đồng," tôi nói, "là tôi muốn anh ở lại. Vì chuyên môn và vì lý do khác. Anh không cần chờ một tuần cho câu đó."
Anh ta đứng im một giây, rồi quay lại nhìn tôi.
Lần đầu tiên kể từ khi tôi gặp anh ta, anh ta cười thật — không phải khóe môi cong nhẹ, mà cười rõ ràng.
"Được," anh ta nói. "Tôi ở lại."