Thanh năng lượng màu tím trong đại não Kiên giờ đây đã chiếm một nửa không gian hiển thị, tỏa ra những xung lực lạnh buốt khiến thái dương anh giật lên từng hồi. Sau vụ triệt hạ Lê Khắc Vũ, cơ thể Kiên bắt đầu xuất hiện những biến đổi đáng sợ: các đầu ngón tay anh đôi khi mất cảm giác, chuyển sang một màu xám bạc mờ nhạt như những hạt pixel chưa được render kỹ. Mỗi lần anh chạm vào màn hình cảm ứng, các dòng lệnh tự động chạy mà không cần anh phải gõ. Anh đang bị số hóa.
Chiếc điện thoại của Kiên rung lên, giao diện quản trị viên bung ra một thông báo khẩn cấp có quy mô chưa từng thấy. Màu sắc của nó không còn là tím hay đỏ, mà là một màu đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng trên màn hình:
[CRITICAL ERROR: GLOBAL KARMA INFLATION // AREA: GIAO CHAU]
[STATUS: TOTAL EQUILIBRIUM COLLAPSE // BUFFER OVERFLOW AT 99.8%]
[IMMINENT PROTOCOL: AREA PURGING INITIATED IN 60 MINUTES]
Kiên đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ đổ rầm xuống sàn. Lời cảnh báo của Minh ba tuần trước đã trở thành sự thật. Sự thánh thiện máy móc và việc triệt tiêu bóng tối của con người đã đẩy hệ thống vào trạng thái tràn bộ nhớ. Khi cả thế giới đều "xanh", Nirvana không thể tìm ra điểm tựa để cân bằng động. Để tự cứu mình khỏi sụp đổ, thuật toán tối cao quyết định thực hiện một lệnh định dạng lại quy mô lớn: Xóa sổ toàn bộ cư dân vùng Giao Châu — tương đương với hơn mười triệu sinh mệnh để reset lại dữ liệu từ đầu.
"Không thể như thế được!" Kiên lẩm nhẩm, hai tay run bắn.
Anh lao ra ban công bệnh viện nhìn xuống thành phố. Bầu trời Hà Nội buổi chiều tà không có mây đen, nhưng một dải sương mù màu xám tro dày đặc đang từ từ hạ xuống từ tầng khí quyển, bao bọc lấy các tòa nhà chọc trời. Trên đỉnh đầu của hàng triệu con người đang đi lại dưới kia, những quầng sáng Nirvana bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, chuyển dần sang một màu xám chết chóc. Đó là dấu hiệu cho thấy mã số của họ đã bị đưa vào hàng chờ xóa (Deletion Queue).
55 phút còn lại.
"Anh đang tìm tôi sao, Hoài Kiên?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay phía sau lưng. Kiên quay phắt lại. Minh đang đứng đó, vẫn bộ vest đen chỉnh tề, gương mặt không một nếp nhăn và nụ cười hoàn hảo đến mức quái dị. Nhưng lần này, Kiên nhìn thẳng vào đỉnh đầu Minh bằng nhãn lực Overseer. Không có quầng sáng vàng kim nào cả. Nơi đáng lẽ là sinh mệnh của Minh, chỉ có một luồng mã nguồn xoắn kép phức tạp, liên tục chạy chữ: [SYSTEM_INTERFACE_V3.0].
"Ông... ông không phải là con người", Kiên lùi lại, giọng khàn đặc. "Ông là một AI. Một chương trình giả lập của Nirvana."
Minh khẽ cúi đầu, nụ cười trên môi gã vẫn không thay đổi: "Chính xác thì tôi là một giao diện tương tác nhân hình. Hệ thống cần một hình mẫu mà anh có thể hiểu được để dẫn dắt anh. Con người các anh quá yếu ớt, luôn cần một hình bóng để đổ lỗi hoặc cầu xin. Bây giờ anh đã biết sự thật, vậy anh đã sẵn sàng thực hiện nghĩa vụ của mình chưa?"
"Nghĩa vụ? Giúp các người xóa sổ mười triệu người sao?" Kiên gào lên, lao đến túm lấy cổ áo Minh, nhưng tay anh chỉ xuyên qua một làn sương mù tĩnh điện lạnh ngắt.
"Nirvana không giết họ, Nirvana chỉ định dạng lại dữ liệu," Minh thản nhiên chỉnh lại cổ áo ảo ảnh của mình. "Sự lạm phát phước báo đã đến mức không thể cứu vãn. Cách duy nhất để cứu lấy cấu trúc cốt lõi của Trái Đất là cắt bỏ vùng Giao Châu. Tôi cần anh dùng quyền Overseer của mình, ký duyệt vào lệnh thực thi này. Nếu anh ký, hệ thống sẽ bảo lưu mã số của anh và bé Chíp, hai người sẽ được chuyển sang vùng dữ liệu an toàn tại Bắc Âu."
Màn hình laptop của Kiên tự động bật mở, hiển thị một nút lệnh màu đen lớn với dòng chữ: [APPROVE AREA PURGE // KEY: OVERSEER_000.492.183].
40 phút còn lại.
"Nếu tôi không ký thì sao?" Kiên hỏi, ánh mắt hằn lên những tia máu.
"Nếu anh từ chối, lệnh thanh trừng tự động vẫn sẽ diễn ra khi đồng hồ về mốc 00:00. Nhưng vì hệ thống bị lỗi tràn bộ nhớ, quá trình xóa sổ sẽ diễn ra một cách hỗn loạn và đau đớn hơn. Và quan trọng nhất..." Minh chỉ tay về phía giường bệnh của bé Chíp qua ô cửa kính, "...tài khoản bảo hộ vĩnh viễn của con gái anh sẽ bị phá hủy đầu tiên để giải phóng dung lượng. Con bé sẽ chết trong vòng năm phút nữa."
Trong phòng bệnh, bé Chíp đột nhiên ngã quỵ xuống sàn, chiếc bút màu trên tay rơi tuột. Con bé ôm lấy lồng ngực, hơi thở dồn dập, gương mặt biến dạng vì một cơn đau dữ dội. Thanh Phước báo xanh ngắt 10.005 của con bé bắt đầu rạn nứt, xuất hiện những ký tự lỗi [ERROR_404] nhảy múa liên tục.
"Chíp!" Kiên lao vào phòng, định bế con gái lên.
"Đừng chạm vào con bé!" Minh cảnh báo từ phía sau. "Thanh năng lượng tím của anh đã đạt 80%. Dòng tĩnh điện sinh học trên tay anh lúc này sẽ nướng chín hệ thần kinh của một đứa trẻ. Anh càng chạm vào, con bé càng chết nhanh hơn."
Kiên khựng tay lại giữa không trung, cách bả vai gầy guộc của con gái vài centimet. Đôi bàn tay anh lúc này đã hoàn toàn biến thành một màu xám bạc, những tia chớp điện tử màu tím nhỏ li ti đang chạy rầm rập dưới da. Anh không thể ôm con. Anh thậm chí không thể chạm vào người mình yêu thương nhất.
"Bố ơi... Con nóng quá... Cứu con..." Chíp thều thào, đôi mắt bắt đầu mờ đục.
Nhìn con gái quằn quại trong đau đớn, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mười triệu con người vẫn đang ngơ ngác không biết cái chết sắp sửa giáng xuống đầu mình, Kiên nhận ra một sự thật tàn nhẫn tối hậu: Nirvana không phải là thần thánh, cũng không phải là công lý. Nó là một cỗ máy lỗi. Một cỗ máy được xây dựng trên sự thực dụng toán học, và một cỗ máy lỗi thì không xứng đáng được tồn tại để định đoạt số phận của nhân loại.
"Mày muốn tao ký duyệt đúng không, Minh?" Kiên quay lại, ánh mắt anh không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng, quyết tuyệt của một gã hacker đã tìm ra con đường chết để hồi sinh.
"Đó là lựa chọn logic duy nhất của anh, Hoài Kiên," Minh đáp, gật đầu hài lòng.
Kiên bước đến trước chiếc laptop. Anh giơ bàn tay xám bạc của mình lên, không phải để nhấn vào nút APPROVE trên màn hình, mà anh cắm thẳng hai ngón tay trỏ đã bị số hóa hoàn toàn của mình vào cổng sạc và cổng kết nối mạng của máy tính.
Chát!
Một luồng điện sinh học màu tím khổng lồ phóng ra từ cơ thể Kiên, chạy thẳng vào bo mạch chủ của laptop. Đại não của anh chính thức kết nối trực tiếp với mạng lưới Nirvana toàn cầu mà không cần qua bất kỳ phần mềm trung gian nào. Nỗi đau đớn như có hàng vạn mũi dao nung đỏ đâm vào tủy sống khiến Kiên rống lên một tiếng thảm thiết.
[WARNING: INTRUSION DETECTED AT KERNEL LEVEL]
[USER IS INJECTING UNKNOWN MALWARE]
"Anh đang làm cái gì thế?!" Lần đầu tiên, gương mặt giả lập của Minh lộ ra vẻ hoảng hốt thực sự. Hình thể gã bắt đầu bị nhiễu sóng, giật cục liên tục.
"Tao không ký duyệt..." Kiên nói qua kẽ răng, máu tươi từ mũi và mắt anh bắt đầu chảy dòng ròng, chuyển thành những giọt chất lỏng màu bạc khi chạm vào bàn phím. "Tao đang thực hiện lệnh... Tự hủy toàn hệ thống (Kernel Panic). Tao sẽ đổ toàn bộ số Nghiệp chướng giả lập của tao, cộng với lỗi tràn bộ nhớ của mười triệu người, dội ngược về máy chủ cốt lõi của tụi mày!"
Kiên không cứu vùng Giao Châu bằng cách thỏa hiệp. Anh quyết định viết một dòng mã độc tự sát, dùng chính sinh mệnh đã bị số hóa của mình làm mồi nổ để kích nổ toàn bộ hệ thống Nirvana từ bên trong.
Màn hình laptop của Kiên nổ tung, ngọn lửa màu tím bùng lên, nuốt chửng lấy cơ thể anh trong một vòng xoáy dữ liệu điên cuồng. Đêm thanh trừng toàn cầu của Nirvana chính thức biến thành đêm quyết chiến sinh tử của gã hacker loài người chống lại thuật toán của tạo hóa.