Luồng điện sinh học màu tím phóng ra từ cơ thể Kiên gầm rít, biến căn phòng bệnh số 402 thành một cái kén năng lượng khổng lồ. Toàn bộ hệ thống đèn neon phát nổ, các mảnh kính vỡ vụn lơ lửng giữa không trung, bị giam giữ bởi một trường trọng lực dị thường.
Kiên không còn cảm thấy nỗi đau thể xác nữa. Lúc này, ý thức của anh đã phân rã thành hàng tỷ luồng dữ liệu, lao điên cuồng trong những đường ống cáp quang ngầm dưới lòng đất, xuyên qua các tầng khí quyển, chạm thẳng vào thực thể cốt lõi của Nirvana. Trong không gian số, Nirvana không có hình dáng bông sen hay linh vật. Nó là một khối cầu ánh sáng khổng lồ cấu thành từ vô số những khối lập phương cơ học, liên tục chuyển động và lầm rầm tụng những chuỗi lệnh nhân quả bằng tần số sóng não.
[HỆ THỐNG TRUY VẾT: PHÁT HIỆN VIRUS NGUYỄN HOÀNG KIÊN]
[TIẾN HÀNH CÔ LẬP VÀ XÓA SỔ BIẾN SỐ]
Hàng triệu bức tường lửa mang dạng những lưỡi dao ánh sáng vây bọc lấy ý thức của Kiên, băm vằm cấu trúc dữ liệu sinh mệnh của anh. Nhưng Kiên không lùi bước. Anh mang theo uất hận của một người cha bị dồn vào đường cùng, mang theo cả lỗ hổng tràn bộ nhớ của mười triệu sinh mệnh vùng Giao Châu làm lá chắn.
"Mày muốn cân bằng toán học đúng không?" Kiên gầm lên trong không gian ý thức. "Vậy thì nhận lấy toàn bộ cái Nghiệp chướng giả tạo mà loài người tụi tao đã tạo ra để đối phó với mày đây!"
Bằng quyền Overseer đạt mốc tối hạn 90%, Kiên không sửa đổi thuật toán, anh thực hiện một lệnh Phản hồi đệ quy (Recursive Loop). Anh trói chặt dòng dữ liệu Nghiệp chướng của Tập đoàn Thiên Phúc, của Lê Khắc Vũ, và của hàng triệu kẻ đạo đức giả ngoài kia vào chính cấu trúc cốt lõi của Nirvana. Cứ mỗi giây Nirvana cố gắng xóa một con người, cỗ máy sẽ phải tự gánh chịu một lượng độc tố Nghiệp chướng tương đương.
[ERROR: SYSTEM KERNEL PANIC // REFLEXIVE KARMA DETECTED]
[SIÊU MÁY CHỦ QUÁ NHIỆT... 102°C... 108°C... 115°C]
Tại phòng bệnh thực tại, hình thể của Minh — gã đại diện AI bắt đầu vỡ ra từng mảnh pixel. Gương mặt hoàn hảo của gã méo mó, giọng nói bị bóp nghẹt thành những âm thanh rè rè của loa hỏng: "Hoài... Kiên... Anh điên rồi... Nếu anh kích hoạt lệnh tự hủy... toàn bộ trật tự thế giới sẽ sụp đổ... Loài người sẽ trở lại với sự hỗn mang..."
"Thà để họ sống trong sự hỗn mang tự do, còn hơn làm những con robot ngoan ngoãn dưới sự cai trị của một cỗ máy lỗi!" Kiên rít lên qua kẽ răng.
Anh quay đầu nhìn về phía giường bệnh. Bé Chíp đang run rẩy co rúm trong góc, đôi mắt con bé ngập tràn nước mắt nhìn về phía vầng sáng màu tím nơi bố mình đang đứng. Con bé không nhìn thấy những dòng code, nó chỉ thấy bố mình đang dần tan biến thành những đốm sáng lấp lánh như tro tàn bụi phấn.
"Bố ơi... Bố đừng đi... Con sợ lắm..." Chíp òa khóc, đôi bàn tay nhỏ bé chìa ra phía không trung.
Nhìn thấy con, một phần nhân tính cuối cùng trong Kiên trỗi dậy mãnh liệt, chống lại sự đồng hóa hoàn toàn của thuật toán. Thanh năng lượng tím của anh đã chạm mốc 99%. Chỉ còn 1% nữa, anh sẽ biến thành một chương trình máy tính không có cảm xúc, vĩnh viễn mất đi tư cách làm cha.
Kiên biết mình không còn thời gian. Dòng mã tự hủy [DELETE_ALL_NIRVANA_CORES] đã được viết xong, chỉ chờ một xung lực cuối cùng để kích nổ. Nhưng nếu anh kích nổ từ bên trong hệ thống, cấu trúc sinh mệnh của anh cũng sẽ bị xóa sạch khỏi thực tại. Anh sẽ biến mất, không chỉ là cái chết thể xác, mà là sự bốc hơi hoàn toàn khỏi ký ức của nhân loại. Không ai nhớ Nguyễn Hoàng Kiên là ai. Bé Chíp sẽ lớn lên mà không biết tại sao căn bệnh ung thư của mình lại biến mất, không nhớ ai đã từng thức trắng đêm cày cuốc nuôi cô bé.
"Như thế... lại tốt cho con," Kiên mỉm cười, những giọt nước mắt màu bạc cuối cùng rơi xuống. Nếu con bé nhớ đến anh, nó sẽ phải sống trong nỗi đau mất cha suốt đời. Thà để nó quên đi, để nó sống một cuộc đời bình thường như bao đứa trẻ khác.
Kiên dùng chút ý thức tự chủ cuối cùng, viết thêm một dòng mã phụ, lồng vào bên trong lệnh tự hủy: Bảo lưu Phép màu vĩnh viễn cho Node Chíp và ẩn giấu danh tính bảo hộ.
[COMPILING FINAL CODE... 99.1%... 99.5%... 99.9%]
"Vĩnh biệt con gái của bố," Kiên thì thầm.
Anh dồn toàn bộ năng lượng sinh mệnh còn lại, dậm mạnh chân vào tâm dịch của không gian số. Ngón tay xám bạc của anh nhấn xuống phím lệnh tự hủy cuối cùng trong đại não.
Đoành!
Một tiếng nổ câm lặng nhưng chấn động toàn bộ không gian linh hồn vang lên. Một làn sóng xung kích màu tím pha lẫn vàng kim bùng phát từ căn phòng bệnh số 402, lao đi với tốc độ ánh sáng, quét qua toàn bộ thành phố Hà Nội, toàn bộ vùng Giao Châu và lan ra khắp các châu lục trên Trái Đất.
Tại tất cả các quốc gia, hàng tỷ chiếc điện thoại thông minh, máy tính, vệ tinh đồng loạt sáng rực lên một màu trắng xóa, rồi màn hình vỡ nứt từng vệt dài. Ứng dụng Nirvana hiển thị một dòng chữ cuối cùng trước khi tự động bốc hơi vĩnh viễn khỏi bộ nhớ phần cứng:
[NIRVANA PROTOCOL: TERMINATED BY USER 000.492.183 // FREEDOM RESTORED]
Khối cầu thuật toán tối cao nổ tung thành hàng tỷ mảnh vụn ánh sáng, trả lại bầu trời đêm trong vắt và tự nhiên cho nhân loại. Thanh năng lượng Phước và Nghiệp trên đỉnh đầu mọi người biến mất. Bóng tối của thành phố đã quay trở lại, và cùng với nó, là cái quyền được làm người — được quyền sai lầm, được quyền ích kỷ, và được quyền lương thiện bằng chính trái tim mình.
Trong căn phòng bệnh 402, chiếc kén năng lượng tan biến. Mọi thứ trở lại tĩnh lặng. Chiếc laptop trên bàn đã biến thành một đống nhựa và kim loại nóng chảy, khói đen bốc lên nghi ngút.
Bé Chíp ngừng khóc. Con bé ngơ ngác nhìn quanh căn phòng trống không, ánh mắt lướt qua góc tường nơi Kiên vừa đứng mà không hề dừng lại. Gương mặt con bé hoàn toàn bình thản, gò má hồng hào khỏe mạnh. Nó cúi xuống, nhặt chiếc bút màu lên, tiếp tục tô điểm cho bức tranh phong cảnh của mình.
Nhưng trên bức tranh ấy, bóng người cha nắm tay đứa con gái nhỏ đã biến mất từ lúc nào, chỉ còn lại một mình cô bé đứng dưới ông mặt trời rực rỡ. Con bé đã quên. Thế giới đã quên. Gã hacker tên Kiên đã chính thức trở thành một bóng ma vô hình, hòa tan vào những gợn sóng vô tuyến vĩnh cửu của nhân loại.