Ánh lửa từ chiếc đèn dầu hỏa bị ngọn gió sông Hoài thổi bùng lên, chao đảo vài nhịp rồi mới chịu ổn định trở lại, hắt thứ ánh sáng đỏ quạch, vàng vợt lên khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây của bà Sáu. Nam đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch liên hồi sau câu nói lạnh sống lưng của bà cụ.
Khi bóng tối rút đi, nhường chỗ cho ánh sáng leo lét trở lại, bà Sáu đã dịch chuyển từ lúc nào. Bà đứng cách Nam chỉ một sải tay, đôi mắt sâu hoắm, đục ngầu ghim chặt vào anh như muốn bóc trần từng lớp suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu vị phóng viên trẻ.
"Cậu tưởng tôi già rồi nên lú lẫn, hay tưởng cái thị trấn cổ này nhỏ bé nên không ai biết cậu là ai chắc?" Bà Sáu cất giọng khàn đục, chậm rãi xoay chiếc gậy tre trên nền nhà. "Một phóng viên thành phố, mở miệng ra là hỏi chuyện ông Hoàng Minh Đức cách đây đúng một năm. Cậu đến cái xóm hẻo lánh này không phải để 'sáng tác' hay tìm không gian yên tĩnh, cậu đến để xới tung cái đống tro tàn mà người ta đã cẩn thận chôn vùi từ lâu."
Nam siết chặt quai chiếc balo đeo chéo, cố giữ cho giọng mình không bị dao động. Anh hít một hơi thật sâu, nở nụ cười nhạt để che đi sự chột dạ: "Bà nói gì thế? Cháu chỉ tình cờ nghe người dân ở quán nước ngoài ngã ba sông nhắc đến câu chuyện đó nên tò mò hỏi thăm thôi. Dù sao thì một đại gia bất động sản bỗng dưng biến mất không một dấu vết cũng là đề tài lớn mà."
"Tò mò ư?" Bà Sáu bật cười. Tiếng cười khô khốc, rợn người phát ra từ cổ họng già nua nghe chẳng khác nào tiếng quạ kêu trong đêm rằm tháng bảy. Bà quay người, lê bước chậm chạp quay lại chiếc bàn gỗ bừa bộn giấy điều và nan tre ở góc phòng. "Trên đời này, cái chết hay sự biến mất của con người chưa bao giờ là chuyện để tò mò. Nhất là khi kẻ đặt chân đến tiệm này lại mang theo cái thứ mùi của sự nghi ngờ."
Nam không nói gì thêm. Anh nén sự bất an đang dâng trào trong lồng ngực, nhân cơ hội bà Sáu quay lưng, đảo mắt quan sát thật kỹ không gian xung quanh.
Dưới ánh đèn dầu chập chờn, Nam bước lùi lại một bước, vô tình chạm phải một góc bàn làm việc ngổn ngang các vật dụng thủ công. Đập vào mắt anh là một tập giấy bản thô sơ dùng để phác thảo khuôn mặt hình nhân. Những bức phác họa bằng than chì và màu nước được ghim dày đặc trên mặt bàn, mô tả chi tiết từng đường nét khuôn mặt của con người.
Và rồi, máu trong người Nam như đông cứng lại. Chân anh khựng lại, hơi thở nghẹn ngào trong lồng ngực.
Trên tờ giấy phác thảo nằm ngay góc bàn, hình ảnh một người đàn ông trung niên với mái chải ngược lịch lãm, chiếc mũi cao và đặc biệt là một vết sẹo nhỏ hình chữ thập mờ nhạt nằm ẩn ngay dưới đuôi chân mày trái được thể hiện rõ mồn một. Đó không phải là một gương mặt tưởng tượng. Nam nhận ra ngay lập tức qua hàng trăm lần lật giở hồ sơ vụ án: đó chính là Lâm Văn Cường – cựu phó giám đốc công ty bất động sản của ông Hoàng Minh Đức, kẻ hiện đang là người nắm giữ toàn bộ cổ phần và tài sản kếch xù của tập đoàn sau khi ông Đức biến mất.
Nam nuốt khan một ngụm nước bọt, cổ họng khô khốc. Anh dịch mắt sang bức phác họa bên cạnh. Lần này là một gương mặt phụ nữ sắc sảo, đôi môi mỏng và ánh mắt kiêu kỳ – Tú Trinh, vợ cũ của ông Đức, người đàn bà hiện đang sống trong nhung lụa cùng tình trẻ tại căn biệt thự lớn nhất ven sông.
Cả hai người họ đều là những nhân vật cốt cán có liên quan trực tiếp đến khối tài sản nghìn tỷ và vụ mất tích bí ẩn của ông Hoàng Minh Đức. Tại sao khuôn mặt của họ lại xuất hiện trên bàn làm việc của một nghệ nhân làm vàng mã ở chốn quạnh hiu này?
"Nhìn kỹ lắm đúng không, cậu phóng viên?"
Giọng nói lạnh băng của bà Sáu bỗng vang lên sát ngay bên tai, khiến Nam giật bắn mình, vội rụt tay lại như vừa chạm vào lò lửa. Bà Sáu đã đứng cạnh anh từ lúc nào, đôi mắt già nua liếc nhìn theo hướng ánh mắt của Nam, trên môi vắt một nụ cười nửa miệng đầy quái dị.
"Bà... những bức tranh này là sao?" Nam không kìm được sự kinh hãi, lắp bắp hỏi. "Tại sao lại có hình của những người đang sống rành rành ở thị trấn này trên bàn vẽ của bà?"
Bà Sáu chậm rãi đưa bàn tay gầy guộc, xương xẩu như rễ cây nhặt tờ phác họa khuôn mặt của Lâm Văn Cường lên. Bà vuốt ve nhẹ nhàng lớp mực nước trên giấy, giọng nói trầm đục vang lên đều đều như đang đọc một bản phán quyết:
"Người ta sống trên đời, mang nặng những tham lam, sân si, nợ nần và tội ác. Đến một lúc nào đó, khi món nợ đời đè nặng lên vai, họ sợ hãi sự trừng phạt của luật pháp, sợ hãi bóng ma của những kẻ bị họ hãm hại quay về đòi mạng. Lúc ấy, họ tìm đến tiệm vàng mã của bà già này."
Bà Sáu ngẩng đầu lên, tròng mắt đục ngầu xoáy sâu vào Nam: "Họ mang tiền đến, đưa cho tôi khuôn mặt của kẻ thù... hoặc chính khuôn mặt của họ. Họ đặt làm những con hình nhân thế mạng. Cậu có biết quy luật của đồ thế mạng là gì không, cậu Nam?"
Nam cảm thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa thấm ướt vạt áo. Anh lùi lại một bước, hai tay siết chặt thành quyền: "Quy luật gì...?"
"Hình nhân làm ra phải giống hệt người thật từ từng nếp áo đến từng đường nét trên mặt," bà Sáu hạ thấp giọng, thì thầm như tiếng gió thoảng qua khe cửa. "Khi đêm Rằm tháng Bảy đến, lúc ánh trăng máu treo lơ lửng giữa đỉnh đầu, toàn bộ những con hình nhân đó sẽ được đưa ra đình làng để làm lễ hóa vàng. Con hình nhân cháy thành tro ở cõi dương... thì thể xác của kẻ mang gương mặt đó ở trần gian cũng sẽ vĩnh viễn vùi dập vào cõi âm."
Nam chấn động mạnh. Một giả thuyết điên rồ nhưng vô cùng logic bỗng xẹt qua đầu anh như tia chớp: Vụ mất tích của ông Hoàng Minh Đức cách đây một năm không phải vì ông ta trốn nợ, mà vì ông ta đã bị chính những kẻ đồng lõa—những kẻ đang nhờ bà Sáu làm hình nhân thế mạng hãm hại và hóa vàng từ đúng đêm Rằm tháng Bảy năm ngoái! Và bây giờ, danh sách những hình nhân cho phiên chợ Rằm năm nay đang nhắm vào những kẻ tiếp theo.
"Bà đang phạm tội ác tiếp tay cho kẻ sát nhân!" Nam phẫn nộ quên cả sợ hãi, bước lên một bước, giọng cao vút đầy phẫn uất. "Những người đó... bọn chúng phải đền tội trước pháp luật chứ không phải chết dưới mấy trò bùa ngải, hình nhân nhảm nhí của bà!"
Bà Sáu không hề tức giận trước sự kích động của Nam. Ngược lại, bà ta bật cười khẽ, một tiếng cười mang đầy vẻ thương hại và mỉa mai.
"Pháp luật ư?" Bà Sáu ném tờ phác họa xuống bàn, quay người bước về phía chiếc rèm vải đỏ ngăn cách với gian trong. "Cậu nghĩ pháp luật ở cái thị trấn này mua chuộc không được chắc? Cậu nghĩ vì sao vụ án của ông Hoàng Minh Đức lại chìm xuồng dễ dàng thế? Có những món nợ mà luật pháp không với tới được, cậu phóng viên trẻ ạ... nhưng lửa của cõi âm thì chưa bao giờ từ chối bất kỳ kẻ nào."
Bà dừng lại trước tấm rèm, ngoảnh đầu nhìn Nam lần cuối bằng ánh mắt sắc lạnh như dao cau: "Cậu đã bước chân vào cái tiệm này vào đêm nay, tức là cậu đã tự nhúng chân vào vũng bùn sâu thẳm. Đêm Rằm tháng Bảy đang đến rất gần rồi... Hãy cẩn thận, xem chừng cái bóng của chính cậu cũng đang bị người ta phác họa lên một tờ giấy điều nào đó ở đây đấy."
*Soạt.*
Tấm rèm vải rũ xuống, nuốt trọn bóng dáng còng cõi của bà Sáu vào trong căn phòng tối tăm phía sau, để lại Nam đứng chết lặng giữa không gian ngập mùi hương trầm và những con hình nhân giấy đang vô cảm nhìn anh bằng ánh mắt trừng trừng dưới ngọn đèn dầu sắp tắt.